Bữa trưa hôm đó là bữa cơm ồn ào nhất mà Tô Nhiên từng có. Sự xuất hiện của Giang Triết cùng cô bạn gái mới – một nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp tên là Linh Linh – đã biến căn hộ yên tĩnh thành một hội chợ nhỏ. Giang Triết mang theo một giỏ trái cây và cả tá chuyện cười về những sự cố trên máy bay, khiến Mầm Nhỏ cười đến sặc cả nước canh.
"Cô Tô, cô đừng nhìn Tần Dịch thế thôi chứ cậu ấy là 'ông cụ non' nhất hãng đấy!" - Giang Triết vừa ăn vừa nói. "Hồi còn học ở học viện hàng không, trong khi chúng tôi mải mê đi cưa cẩm các em khóa dưới thì cậu ấy lại ngồi nghiên cứu khí tượng thủy văn. Ai mà ngờ giờ lại đứng đây nấu canh cho mẹ con cô."
Linh Linh huých nhẹ tay Giang Triết, nháy mắt với Tô Nhiên: "Chị Nhiên, chị đừng nghe anh ấy nói linh tinh. Anh Tần là người chung tình nhất mà em biết. Trong giới phi công bọn em, tìm được một người sạch bóng scandal như anh ấy là hiếm lắm."
Tô Nhiên chỉ mỉm cười, cảm giác ngượng ngùng dần tan biến trước sự nhiệt tình của những người trẻ tuổi. Cô nhận ra thế giới bên ngoài vỏ ốc của mình cũng không đáng sợ đến thế. Hóa ra, khi ta mở lòng, gió thu cũng trở nên dịu dàng hơn.
Sau bữa trưa, Giang Triết và Linh Linh cáo từ để đi xem phim. Tần Dịch tình nguyện ở lại dọn dẹp bãi chiến trường. Tô Nhiên định tranh làm thì bị anh ấn ngồi xuống ghế sofa.
"Để anh. Em và Mầm Nhỏ đi ngủ trưa đi."
Nhưng Mầm Nhỏ lại không muốn ngủ. Con bé lôi kéo Tần Dịch ra góc phòng, đòi anh dạy xếp hình máy bay. Nhìn người đàn ông vốn quen điều khiển những cỗ máy khổng lồ trị giá hàng trăm triệu đô, giờ lại đang vã mồ hôi hột với những mảnh nhựa xếp hình nhỏ xíu, Tô Nhiên không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Chú... chú làm sai rồi! Cánh phải ở đây cơ!" - Mầm Nhỏ dõng dạc chỉ huy.
Tần Dịch gãi đầu, trông vừa vụng về vừa đáng yêu: "Được rồi, được rồi, tiểu cơ trưởng của anh. Để anh sửa lại."
Khoảnh khắc ấy, Tô Nhiên bỗng thấy mắt mình hơi cay. Cô từng nghĩ mình có thể làm cả cha lẫn mẹ cho con, nhưng nhìn cách Mầm Nhỏ bám lấy Tần Dịch, nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của con bé dành cho anh, cô hiểu rằng có những khoảng trống mà tình mẫu tử dù lớn lao đến đâu cũng không thể lấp đầy. Tần Dịch mang đến cho căn nhà này một sự vững chãi, một luồng năng lượng nam tính mạnh mẽ mà bình an.
Đến xế chiều, khi Mầm Nhỏ đã ngủ thiếp đi vì mệt, Tần Dịch và Tô Nhiên mới có không gian riêng ngoài ban công. Hai người đứng cạnh nhau, nhìn xuống dòng xe cộ như những con kiến nhỏ phía dưới.
"Tuần sau anh có chuyến bay dài sang London, đi mất 5 ngày." - Tần Dịch lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Tô Nhiên thắt lòng lại một nhịp, nhưng cô nhanh chóng giấu đi sự hụt hẫng: "Vâng, anh đi cẩn thận."
"Em sẽ nhớ anh chứ?" - Anh quay sang, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh hoàng hôn hắt vào đôi mắt sâu thẳm của anh, tạo nên một sức hút khó cưỡng.
Tô Nhiên tránh ánh mắt ấy, cô cầm tách trà lên nhấp một ngụm: "Trà của tôi... vẫn luôn ở đây."
Tần Dịch không ép cô trả lời. Anh tiến lại gần thêm một chút, hơi ấm từ cánh tay anh chạm nhẹ vào vai cô. "Anh sẽ nhớ mùi trà của em lắm. Đợi anh về, anh có chuyện quan trọng muốn nói với em."