MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệt Trắng Sau Cánh BayChương 9: Kẻ Đột Nhập Mang Mùi Nắng

Vệt Trắng Sau Cánh Bay

Chương 9: Kẻ Đột Nhập Mang Mùi Nắng

585 từ · ~3 phút đọc

Sáng Chủ nhật, ánh nắng hiếm hoi của mùa thu len lỏi qua tấm rèm mỏng, nhảy nhót trên gương mặt bầu bĩnh của Mầm Nhỏ. Đứa trẻ sau cơn sốt đêm qua đã lấy lại sức sống, đang ngồi giữa đống chăn gối lộn xộn, tay cầm chiếc kẹp tóc bằng gỗ mun của mẹ mà ngắm nghía. Tô Nhiên bước vào, tay bưng bát cháo hành thơm phức, nhưng tâm trí cô lại đang treo ngược ở tầng trên. Đêm qua, Tần Dịch đã ngồi cạnh cô cho đến khi trời gần sáng mới rời đi. Hơi ấm từ bàn tay anh dường như vẫn còn vương lại trên da thịt cô, nóng hổi và chân thực.

"Mẹ ơi, chú phi công... có đến chơi không?" - Mầm Nhỏ ngước lên hỏi, giọng nói vẫn còn chút khàn vì viêm họng.

Tô Nhiên còn chưa kịp trả lời thì tiếng chuông cửa đã vang lên. Không phải tiếng gõ dồn dập của bà Vương, mà là ba nhịp gõ đều đặn, điềm tĩnh. Cô vội vã chỉnh lại mái tóc rối, mở cửa và sững người khi thấy Tần Dịch đứng đó. Thay vì bộ đồng phục uy nghiêm, anh mặc một chiếc áo nỉ có mũ màu xám và quần thể thao, tay xách một túi đồ to tướng có logo của một cửa hàng thực phẩm hữu cơ nổi tiếng.

"Anh... anh đến làm gì sớm thế?" - Tô Nhiên lắp bắp.

"Kiểm tra sức khỏe cho 'hành khách nhỏ' của anh." - Tần Dịch tự nhiên bước vào nhà như thể đây là nhà mình. Anh cúi xuống bế bổng Mầm Nhỏ lên, tay kia đưa túi đồ cho Tô Nhiên. "Tôi mua ít xương ống và rau củ tươi. Cô trông con đi, để tôi vào bếp nấu canh bồi bổ."

Tô Nhiên đứng ngơ ngác giữa phòng khách: "Anh biết nấu ăn sao?"

Tần Dịch nhếch môi, ánh mắt có chút tinh nghịch: "Làm cơ trưởng thì phải biết xử lý mọi tình huống khẩn cấp, bao gồm cả việc cứu đói."

Thế là, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra trong căn bếp nhỏ của Tô Nhiên. Một người đàn ông cao lớn, sải vai rộng gần bằng cái tủ lạnh, đang đeo chiếc tạp đề màu hồng in hình gấu con của cô, điềm nhiên thái cà rốt. Tiếng dao chạm vào thớt gỗ lộc cộc, hòa cùng tiếng líu lo của Mầm Nhỏ tạo nên một bản nhạc gia đình mà Tô Nhiên chưa từng dám mơ tới. Cô ngồi ở bàn ăn, giả vờ dịch tài liệu nhưng thực chất là đang lén nhìn bóng lưng của anh. Mùi gỗ đàn hương trên người anh quyện với mùi trà xanh của cô, tạo thành một tầng không khí ấm áp lạ lùng.

"Cái này... anh không cần phải làm thế đâu." - Cô khẽ nói.

Tần Dịch không quay đầu lại, tay vẫn đều đặn khuấy nồi canh: "Tô Nhiên, em có thể từ chối một lời tỏ tình, nhưng đừng từ chối một bữa cơm tử tế. Em gầy quá, như thế làm sao đủ sức chạy theo Mầm Nhỏ?"

Câu nói nửa đùa nửa thật của anh khiến lòng Tô Nhiên rung động. Cô nhận ra, Tần Dịch không dùng những lời hoa mỹ để tấn công cô, anh dùng sự đời thường nhất để xâm chiếm trái tim cô. Anh không bắt cô phải mở cửa, anh chỉ lặng lẽ đứng ở hiên nhà, đợi cô tự nguyện mời anh vào.