Những ngày sau bữa tối đó, mối quan hệ giữa hai tầng lầu bắt đầu có những chuyển biến âm thầm. Tần Dịch không còn là "người lạ" nữa. Anh thường xuyên xuất hiện ở sảnh chung cư đúng lúc Tô Nhiên đưa con đi học, hay tình cờ mua dư một ít trái cây nhập khẩu rồi treo ở cửa nhà cô với lý do "Giang Triết mang sang nhiều quá".
Tô Nhiên vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng trong lòng cô, những đợt sóng ngầm bắt đầu nổi lên. Cô thấy mình bắt đầu chú ý đến tiếng động của thang máy, chú ý đến những lúc ánh đèn tầng trên tắt muộn.
Một chiều thứ Bảy, Tô Nhiên đang ở nhà một mình thì nhận được điện thoại từ cô giáo mẫu giáo của Mầm Nhỏ. Con bé bị sốt cao đột ngột. Tô Nhiên hoảng hốt, cô vội vàng bắt taxi đến trường. Giữa cơn mưa tầm tã của thành phố, cô bế đứa con đang nóng hầm hập, lòng đau như cắt.
Về đến hầm xe chung cư, chân cô khuỵu xuống vì kiệt sức và lo lắng. Đúng lúc đó, ánh đèn pha của một chiếc xe SUV quét qua. Tần Dịch bước xuống, anh lao nhanh về phía cô dưới màn mưa.
"Để anh!" – Anh không hỏi han nhiều, lập tức bế thốc Mầm Nhỏ lên, tay kia dìu Tô Nhiên.
Lên đến nhà, Tần Dịch phối hợp cùng cô chăm sóc bé. Anh đi lấy nước ấm, cô lau người cho con. Nhìn dáng vẻ chuyên nghiệp và bình tĩnh của anh, lòng Tô Nhiên bớt lo âu phần nào.
2 giờ sáng, cơn sốt của Mầm Nhỏ cuối cùng cũng hạ. Con bé đã ngủ yên. Tô Nhiên ngồi bệt dưới nền đất cạnh giường con, đầu dựa vào thành giường, mắt nhắm hờ vì mệt mỏi. Tần Dịch bước vào, trên tay là một tách trà nóng.
Anh ngồi xuống cạnh cô trên sàn gỗ. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh.
"Cảm ơn anh... Nếu không có anh, tôi không biết phải làm sao." – Cô khẽ nói, giọng lạc đi vì mệt.
Tần Dịch không đáp. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc bết dính trên trán cô. Ngón tay anh chạm vào làn da mịn màng, hơi lạnh của cô. Tô Nhiên không né tránh. Cô thực sự quá mệt để có thể dựng gai nhím lên lần nữa.
"Tô Nhiên, đừng gồng mình nữa. Có những lúc, em cũng cần một đường băng để hạ cánh mà."
Ánh mắt họ giao nhau trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ, chỉ có tiếng thở đều đặn của đứa trẻ. Tô Nhiên nhìn thấy trong mắt Tần Dịch không phải là sự chiếm hữu, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc.
"Tôi... tôi sợ." – Cô thú nhận, một lời nói thật lòng hiếm hoi.
"Anh biết. Anh cũng sợ." – Tần Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười đượm chút buồn. "Sợ rằng mình sẽ đi quá xa mà không có nơi để về. Nhưng giờ anh tìm thấy rồi."
Anh không hôn cô. Anh chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, truyền sang đó hơi ấm của mình. Đêm đó, trong căn hộ tầng 21, mùi hương trà và hương gỗ hòa làm một, báo hiệu cho một mùa thu không còn lạnh lẽo như trước nữa.