Căn penthouse tầng 22 vốn dĩ luôn lạnh lẽo như một khoang lái máy bay, tối nay bỗng trở nên ồn ào lạ thường. Giang Triết đã gọi đủ loại món ăn từ vịt quay Bắc Kinh đến lẩu cay Tứ Xuyên, bày biện khắp chiếc bàn đá cẩm thạch sang trọng.
Tô Nhiên dắt Mầm Nhỏ bước vào, cô cảm thấy mình thật lạc lõng trong không gian tối giản và đắt tiền này. Cô mang theo một đĩa rau cải mầm tự trồng và một bình trà phổ nhĩ do chính tay cô ủ.
"Cô Tô, ngồi đi! Đừng khách sáo, cứ coi như nhà mình." – Giang Triết sốt sắng kéo ghế.
Tần Dịch lúc này đã thay bộ đồng phục bằng một chiếc áo len mỏng màu xám, trông anh mềm mại và đời thường hơn rất nhiều. Anh lặng lẽ quan sát Tô Nhiên. Cô ngồi đó, lưng thẳng tắp, cách ăn uống cũng cực kỳ thanh nhã, đối lập hoàn toàn với sự nhồm nhoàm của Giang Triết.
"Mầm Nhỏ, ăn cá nhé?" – Tần Dịch cầm đôi đũa, vụng về gỡ xương một miếng cá rồi đặt vào bát cho con bé.
Tô Nhiên ngẩn người. Một người đàn ông tay quen cầm lái máy bay khổng lồ, nay lại tỉ mẩn gỡ từng cái xương cá nhỏ xíu cho con gái mình? Trái tim vốn đóng băng của cô bỗng nứt ra một khe hở nhỏ.
"Để tôi làm cho, anh không quen đâu." – Cô đưa tay định cầm bát của con.
"Cứ để anh ấy làm đi cô Tô!" – Giang Triết vừa gặm chân vịt vừa nói. "Cái tên này từ trước đến nay chỉ biết đến máy móc và bản đồ, chưa bao giờ thấy anh ấy nhẫn nại với ai như thế. Cô là người đầu tiên đấy."
Tần Dịch liếc nhìn Giang Triết một cái sắc lẹm khiến anh ta lập tức im bặt. Không khí trở nên hơi ngượng ngùng. Để phá tan bầu không khí, Tô Nhiên chủ động hỏi:
"Làm phi công chắc là vất vả lắm nhỉ? Đi suốt như vậy, người thân ở nhà chắc sẽ lo lắm."
Tần Dịch nhấp một ngụm trà phổ nhĩ cô mang sang, vị chát sâu thẳm của nó khiến anh thấy dễ chịu. "Lo lắng là một phần của nghề nghiệp. Nhưng tôi không có ai để lo cả. Cha mẹ tôi ở nước ngoài, bạn bè thì cũng toàn dân bay."
"Vậy nên cậu ấy mới định biến tòa nhà này thành khách sạn đấy!" – Giang Triết lại chen vào. "Cho đến khi gặp được 'hương trà' ở tầng dưới."
Tô Nhiên cúi mặt, giả vờ gắp thức ăn cho con. Cô không muốn thừa nhận rằng, lời nói đùa của Giang Triết làm cô thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Cô nhìn sang Tần Dịch, thấy anh đang nhìn mình, ánh mắt sâu thẳm như bầu trời đêm qua cửa sổ. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra giữa họ có một điểm chung: Cả hai đều là những kẻ cô độc tự nguyện, xây lên những bức tường để bảo vệ chính mình.
Bữa tối kết thúc bằng việc Mầm Nhỏ ngủ quên ngay trên bộ ghế sofa đắt tiền của Tần Dịch. Khi Tô Nhiên định bế con về, Tần Dịch đã ngăn lại.
"Để con bé ngủ thêm một lát đi. Tôi có cái này cho cô."
Anh lấy ra chiếc hộp thiếc hôm qua, nhưng bên trong không còn bánh quy nữa. Thay vào đó là một chiếc kẹp tóc bằng gỗ mun, phía trên chạm khắc hình một đóa trà hoa nhỏ xíu, tinh xảo đến từng cánh hoa.
"Tôi thấy chiếc kẹp ngọc trai của cô hơi lỏng. Cái này chắc chắn hơn." – Anh nói, giọng thấp và khàn.
Tô Nhiên cầm chiếc kẹp tóc, mùi hương gỗ mun thoang thoảng quyện với mùi trà trên tay cô. Cô nhìn anh, định nói lời cảm ơn nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại. Sự quan tâm của anh quá đỗi âm thầm, quá đỗi đàn ông, khiến cô không biết phải ứng phó ra sao.