Sáng Chủ nhật, thành phố được gột rửa bởi một cơn mưa rào đêm qua nên bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây. Tần Dịch xuất hiện trước cổng chung cư với chiếc xe SUV đen đã được dọn dẹp sạch sẽ, hàng ghế sau còn chu đáo lắp thêm một chiếc ghế an toàn cho trẻ em màu hồng phấn mới tinh.
"Cái này..." - Tô Nhiên ngạc nhiên nhìn chiếc ghế.
"Anh mượn của chị gái đấy. An toàn cho Mầm Nhỏ là trên hết." - Tần Dịch nói dối không chớp mắt (thực chất anh đã thức đêm để đặt mua loại tốt nhất trên mạng).
Chuyến đi bắt đầu trong không khí hơi ngượng ngùng của hai người lớn và sự phấn khích tột độ của đứa trẻ. Giang Triết – nhân vật không thể thiếu trong mọi cuộc vui – cũng có mặt trên một chiếc xe khác cùng Linh Linh, dẫn đường phía trước. Qua cửa kính xe, những tòa nhà cao tầng dần lùi xa, thay vào đó là những cánh đồng lúa xanh mướt và rặng liễu rủ ven đường.
"Chú phi công ơi, máy bay có bay nhanh bằng ô tô không ạ?" - Mầm Nhỏ líu lo hỏi từ ghế sau.
Tần Dịch vừa lái xe vừa kiên nhẫn giải thích: "Máy bay nhanh hơn rất nhiều con ạ. Nhưng ở trên đó không thấy được hoa cỏ đẹp như dưới này đâu."
Tô Nhiên ngồi ở ghế phụ, lặng lẽ quan sát góc nghiêng của Tần Dịch. Đôi bàn tay anh đặt trên vô lăng trông thật vững chãi. Cô chợt nhận ra, sự nam tính của anh không chỉ đến từ bộ đồng phục, mà nó nằm ở sự điềm tĩnh và cách anh trân trọng những câu hỏi ngớ ngẩn của một đứa trẻ.
Đến trang trại dâu tây ở ngoại ô, Mầm Nhỏ như chim sổ lồng, chạy tung tăng giữa những luống dâu xanh mướt. Tần Dịch cởi bỏ vẻ nghiêm nghị thường ngày, anh xắn tay áo, cùng Mầm Nhỏ thi xem ai hái được quả to hơn.
"Cậu nhìn kìa, trông chẳng khác gì một gia đình ba người thực thụ nhỉ?" - Linh Linh thì thầm vào tai Tô Nhiên khi hai người đang ngồi nghỉ dưới bóng cây.
Tô Nhiên khẽ lắc đầu, nụ cười có chút đượm buồn: "Bọn chị không phải... Anh ấy là mây trên trời, còn chị chỉ là cỏ dưới đất thôi."
"Chị Nhiên, mây dù bay cao đến đâu thì khi mệt cũng muốn hóa thành mưa để rơi xuống đất mà. Em thấy anh Tần nhìn chị, ánh mắt đó không giống người chỉ muốn lướt qua đâu."
Tô Nhiên im lặng, cô nhìn về phía xa, nơi Tần Dịch đang khom lưng để Mầm Nhỏ cưỡi trên vai hái những quả dâu ở trên cao. Tiếng cười giòn tan của con gái khiến lòng cô rung động mãnh liệt. Đã bao lâu rồi con bé không được vui như thế? Và đã bao lâu rồi cô không cảm thấy mình được bao bọc bởi một người đàn ông mà không thấy sợ hãi?