Bữa trưa dã ngoại diễn ra trên một thảm cỏ xanh mướt cạnh con suối nhỏ. Tô Nhiên bày biện những món ăn mình đã chuẩn bị, còn Giang Triết thì trổ tài nướng thịt. Không khí vui vẻ, hài hước bởi những câu chuyện "vô tri" của Giang Triết và những màn đối đáp lém lỉnh của Mầm Nhỏ.
"Này Tần Dịch, tôi thấy ông nên chuyển nghề làm bảo mẫu đi, dỗ trẻ con giỏi hơn cả lái máy bay đấy!" - Giang Triết trêu chọc khi thấy Tần Dịch đang tỉ mẩn lau vệt nước dâu trên mặt Mầm Nhỏ.
Tần Dịch ném một mẩu bánh về phía bạn thân: "Ăn đi cho bớt nói lại."
Sau bữa trưa, Mầm Nhỏ lăn ra ngủ say sưa trên tấm thảm dưới bóng mát. Giang Triết và Linh Linh đi dạo ven suối, chỉ còn lại Tần Dịch và Tô Nhiên ngồi cạnh nhau giữa không gian tĩnh lặng của đồng nội. Mùi hương trà từ bình trà nhài cô mang theo quyện vào mùi cỏ dại và gió thu, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng.
"Cảm ơn anh vì ngày hôm nay." - Tô Nhiên lên tiếng, mắt nhìn về phía dòng suối lấp lánh.
"Đừng cảm ơn anh." - Tần Dịch xoay người lại, đối diện với cô. "Anh phải cảm ơn em và Mầm Nhỏ mới đúng. Nhờ hai người mà anh mới biết thế giới này còn có những góc nhìn dịu dàng thế này."
Tô Nhiên khẽ vuốt lọn tóc mai bị gió thổi rối, giọng cô nhỏ dần: "Tần Dịch, tôi là một người mẹ đơn thân, quá khứ của tôi không có gì rực rỡ cả. Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh Mầm Nhỏ và những trang bản thảo. Anh xứng đáng với một người phụ nữ tự do và tỏa sáng hơn..."
Tần Dịch tiến lại gần, khoảng cách chỉ còn gang tấc. Anh không nắm tay cô, nhưng ánh mắt anh dường như đã ôm lấy cô vào lòng: "Tô Nhiên, anh đã bay qua hàng ngàn vùng trời, gặp hàng vạn người, nhưng chưa bao giờ anh thấy ai tỏa sáng hơn em khi em bế Mầm Nhỏ trên tay. Anh không cần một người phụ nữ rực rỡ, anh chỉ cần một tách trà ấm mỗi khi hạ cánh. Và tách trà đó, chỉ có em mới pha được vị mà anh muốn."
Tô Nhiên thấy tim mình lỗi nhịp. Lời tỏ tình này không có hoa, không có nến, nhưng nó chân thành đến mức khiến lớp vỏ nhím của cô vỡ vụn. Tuy nhiên, vết thương cũ vẫn còn đó, cô khẽ mím môi: "Cho tôi thêm thời gian... tôi chưa sẵn sàng."
Tần Dịch mỉm cười, một nụ cười bao dung: "Anh là phi công mà, anh có rất nhiều sự kiên nhẫn để đợi thời tiết tốt nhất mới cất cánh. Anh sẽ đợi, cho đến khi em tự nguyện nắm tay anh."
Chiều muộn, khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả cánh đồng, họ trở về thành phố. Trên xe, Mầm Nhỏ vẫn ngủ ngon lành, đầu tựa vào vai mẹ. Tần Dịch lái xe thật chậm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu để chắc chắn rằng hai mẹ con vẫn ổn. Tô Nhiên nhìn ra cửa sổ, thấy những vệt mây trắng sau cánh bay của một chiếc máy bay nào đó đang tan dần vào bóng tối, lòng cô bỗng dâng lên một niềm hy vọng.
Có lẽ, "hạ cánh" không phải là một điều gì đó quá đáng sợ như cô từng nghĩ.