Trở về từ chuyến dã ngoại, căn hộ tầng 21 bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường trong tâm trí Tô Nhiên. Dù cô đã cố gắng vùi đầu vào đống bản thảo y khoa về các dây thần kinh phức tạp, nhưng hình ảnh Tần Dịch khom lưng để Mầm Nhỏ cưỡi ngựa xem hoa cứ chập chờn hiện ra giữa những dòng chữ. Cô tự nhủ: "Mày điên rồi Tô Nhiên, người ta chỉ là hàng xóm tốt bụng thôi."
Thế nhưng, "hàng xóm tốt bụng" này lại có tần suất xuất hiện khiến người ta phải nghi ngờ.
Sáng thứ Hai, khi Tô Nhiên vừa mở cửa để đưa Mầm Nhỏ đi học, cô đã thấy một túi giấy treo sẵn trên tay nắm cửa. Bên trong là một hộp bánh dâu tây thủ công từ trang trại hôm qua và một tờ giấy nhớ: "Mầm Nhỏ nói dâu ở đây ngọt nhất. Tặng hai mẹ con bữa sáng. P/s: Trà nhài hôm qua rất ngon."
Cô cầm hộp bánh, mùi dâu tây ngọt lịm lan tỏa trong không gian. Bà Vương hàng xóm vừa lúc đi đổ rác, nhìn thấy cảnh đó liền "tấn công" ngay lập tức:
"Ối chà chà, Tiểu Tô này, tôi đã bảo mà. Cậu phi công kia đúng là 'hàng hiếm' đấy. Cô nhìn xem, đẹp trai, có sự nghiệp, lại còn chu đáo thế này. Cô mà không nhanh tay là mấy cô tiếp viên chân dài ở hãng bay 'cuỗm' mất đấy nhé!"
Tô Nhiên cười khổ: "Bác cứ nói quá, chúng cháu chỉ là bạn bè thôi."
"Bạn bè gì mà tặng dâu tây tận cửa lúc sáng sớm?" – Bà Vương nháy mắt đầy ẩn ý. "Bạn này chắc chắn là 'bạn đời' tương lai rồi!"
Tô Nhiên vội vã dắt Mầm Nhỏ vào thang máy để chạy trốn khỏi sự gán ghép của bà Vương. Nhưng khi bước vào thang máy, mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại xộc vào mũi. Tần Dịch đang đứng đó, tay cầm một xấp tài liệu, gương mặt vẫn vẻ phong trần nhưng ánh mắt khi nhìn thấy mẹ con cô lại mềm đi trông thấy.
"Chào hai mẹ con. Dâu tây có vừa miệng không?" – Anh hỏi, giọng trầm thấp.
Mầm Nhỏ reo lên: "Ngon lắm chú phi công ơi! Mẹ bảo chú tốt bụng như siêu nhân ấy!"
Tô Nhiên đỏ mặt, vội vàng bịt miệng con gái: "Mầm Nhỏ, đừng nói lung tung!"
Tần Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt anh nhìn Tô Nhiên mang theo sự trêu chọc dịu dàng. Anh không nói thêm gì, chỉ im lặng đứng cạnh cô. Trong không gian chật hẹp của thang máy, mùi trà nhài từ người cô và mùi gỗ từ người anh hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí đặc quánh sự rung động mà cả hai đều không dám gọi tên.