Tiếng chuông báo thức reo vang lúc 6 giờ sáng. Đó không phải là âm thanh trong trẻo của một ngày mới đầy hy vọng, mà là tiếng kim loại rít lên khô khốc, xé toạc bóng tối lờ đờ trong căn phòng trọ chưa đầy mười lăm mét vuông. An quờ tay tắt điện thoại theo bản năng, đôi mắt vẫn dính chặt vì cơn thiếu ngủ kinh niên.
Cô nằm im thêm năm phút, nhìn trần nhà đầy những vết ố vàng do thấm nước mưa, cảm nhận cái lưng đau nhức vì tư thế ngồi sai suốt mười tiếng đồng hồ ngày hôm qua. An của tuổi 28 không còn bật dậy đầy sức sống như năm 18 tuổi. Giờ đây, mỗi cử động của cô đều nặng nề như thể đang mang vác cả một khối tài sản nợ nần và những kỳ vọng chưa thành hình.
Vệ sinh cá nhân, trang điểm sơ sài để che đi quầng thâm, và một ly cà phê hòa tan đặc quánh – đó là nghi thức khởi đầu ngày mới của một "công dân gương mẫu" tại thành phố này. An đứng trên chiếc xe buýt chật ních người, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi khói bụi và tiếng càu nhàu của bác tài xế tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc cho cuộc sống trưởng thành.
"An, gửi lại file báo cáo tài chính tháng này nhé. Có vài chỗ chưa khớp đâu."
Tin nhắn từ tay trưởng phòng hiện lên trên màn hình điện thoại khi cô vừa đặt chân vào văn phòng. An thở dài. Cô nhìn vào bảng Excel với hàng ngàn dòng số liệu, những con số vô tri nhảy múa trước mắt. Đây chính là hiện thực của cô – một cô gái từng đứng nhất khối chuyên Văn, từng đạt giải quốc gia với bài luận về "Sứ mệnh của người cầm bút", giờ đây lại đang cầm cự qua ngày bằng cách đối chiếu những con số chi tiêu cho các dự án bất động sản của công ty.
Mười năm trước, nếu có ai bảo An rằng cô sẽ trở thành một nhân viên kế toán hành chính mờ nhạt, cô chắc chắn sẽ cười khẩy. Năm ấy, An 18 tuổi, đầy kiêu hãnh và rực rỡ dưới nắng hè. Cô từng thề rằng mình sẽ đi khắp thế giới, viết về những vùng đất chiến tranh, về những số phận nghiệt ngã, và dùng ngòi bút của mình để thay đổi thế giới.
Thế nhưng, thực tại là một gáo nước lạnh buốt. Bố mẹ cô – những người lao động chân tay cả đời – đã khóc hết nước mắt khi nghe cô muốn học báo chí. "Con ơi, nghề đó bạc lắm, con gái con lứa đi đây đi đó cực thân. Học kinh tế đi con, ra trường ngồi văn phòng điều hòa, ổn định mà lấy chồng." Câu nói "ổn định" ấy như một chiếc lồng kính xinh đẹp, dần dần hút hết dưỡng khí của cô.
Giờ đây, An nhìn vào bảng Excel "0 đồng" – một lỗi định dạng mà cô loay hoay mãi không sửa được. Nó giống như cuộc đời cô lúc này: Một bảng tính dài dằng dặc những nỗ lực nhưng kết quả cuối cùng vẫn chỉ là một sự trống rỗng đến lạ kỳ.
Đúng lúc đó, một email thông báo hiện lên từ hộp thư cá nhân: [KỶ NIỆM 70 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG THPT CHUYÊN LÊ QUÝ ĐÔN - THƯ MỜI HỘI NGỘ].
Trái tim An khẽ thắt lại. Một ký ức xa xôi, mùi mực in tươi mới và mùi lá xà cừ khô cháy dưới nắng trưa chợt ùa về. Cô nhớ về cái ngày cuối cùng của năm lớp 12, cả nhóm bạn đã hứa với nhau điều gì đó dưới gốc cây xà cừ cổ thụ ở góc sân trường. Một chiếc hộp thiếc cũ, những lá thư tay viết vội...
"An! Sao lại ngẩn người ra thế? File báo cáo đâu?" Tiếng quát của trưởng phòng kéo cô về thực tại.
An giật mình, ngón tay run rẩy gõ phím. Cô chưa bao giờ cảm thấy chiếc ghế văn phòng này lại chông chênh đến thế. Ngoài kia, nắng vẫn nhảy múa trên những tòa nhà cao tầng, nhưng ở đây, trong góc phòng này, An cảm thấy mình đang chết dần trong sự an toàn mà cô từng chọn lựa.
Cô khẽ chạm vào màn hình điện thoại, lướt qua tấm ảnh đại diện của một người bạn cũ trong nhóm. Cậu ấy bây giờ đã là một nhiếp ảnh gia tự do, đang check-in tại một vùng núi cao phía Bắc. Nụ cười của cậu ấy vẫn rạng rỡ như mười năm trước, còn An... cô đã đánh mất nụ cười đó ở đâu rồi?
Một ý nghĩ liều lĩnh nảy ra trong đầu An. Cô muốn quay lại. Không phải để khoe khoang sự thành đạt, mà để tìm lại cái đứa trẻ năm 18 tuổi kia – đứa trẻ chưa bao giờ biết sợ hãi bảng Excel hay những hóa đơn tiền điện vào cuối tháng.
"Tôi cần nghỉ phép một ngày." An thì thầm, dù chưa dám nói ra thành lời với sếp.
Nhưng trong sâu thẳm, cô biết, bản giao hưởng của tuổi 28 đã bắt đầu tấu lên những nốt trầm buồn nhất, và cô cần phải tìm lại bản nhạc gốc của đời mình trước khi quá muộn.