MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Xước Rực RỡChương 2

Vết Xước Rực Rỡ

Chương 2

1,067 từ · ~6 phút đọc

Buổi chiều thứ Bảy, nhà hàng sang trọng nằm ngay trung tâm thành phố khoác lên mình vẻ hào nhoáng với ánh đèn chùm vàng rực. An đứng trước gương nhà vệ sinh, cố gắng chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đã hơi ngả màu và dặm thêm một lớp phấn dày hơn thường lệ. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ rằng đây chỉ là một bữa ăn, không phải một đấu trường. Nhưng khi vừa đẩy cánh cửa phòng VIP, mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với tiếng cười nói rôm rả đã ngay lập tức dội vào cô một cảm giác lạc lõng đến tê người.

"Ôi, An kìa! Quý nhân phương nào mà nay mới xuất hiện thế này?"

Thanh – cô bạn ngày xưa từng ngồi cùng bàn, giờ là bà chủ của một chuỗi spa có tiếng – tiến tới ôm chầm lấy An. Trên tay Thanh là chiếc túi xách hiệu mà giá của nó có lẽ bằng ba tháng lương của An. Những người khác cũng bắt đầu quay lại. Những gương mặt vừa quen vừa lạ, giờ đây đều được bao phủ bởi một lớp vỏ bọc mang tên "thành đạt".

Bữa tiệc bắt đầu bằng những màn hỏi thăm mang tính thủ tục, nhưng rất nhanh chóng, nó biến thành một buổi báo cáo thành tích không công khai. Nam, cậu bạn từng đứng bét lớp, giờ đang thao thao bất tuyệt về những dự án bất động sản hàng chục tỷ đồng. Lan, cô gái nhút nhát năm nào, giờ tự tin khoe ảnh chồng đại gia và những chuyến du lịch châu Âu sang chảnh.

An ngồi thu mình ở góc bàn, lặng lẽ nhìn vào ly rượu vang đỏ. Cô cảm thấy mình giống như một nốt nhạc lạc điệu trong một bản nhạc đang cố gồng mình lên để rộn rã.

"Thế còn An? Nghe nói cậu đang làm ở tập đoàn lớn lắm mà?" Một người bạn lên tiếng hỏi, ánh mắt đầy sự tò mò.

An mỉm cười, một nụ cười mà cô đã tập luyện rất nhiều lần trong đầu: "À, mình làm hành chính thôi, cũng bình thường lắm."

"Thôi khiêm tốn quá, làm ở đó là mơ ước của bao nhiêu người rồi!"

Tiếng chúc tụng vang lên, nhưng An biết cái "mơ ước" đó thực chất chỉ là những chuỗi ngày vật lộn với bảng Excel mà cô vừa trải qua sáng nay. Giữa những tiếng chạm ly "keng keng", An chợt nhận ra một điều chua chát: Hóa ra, ai cũng đang đeo lên mình một chiếc mặt nạ. Họ khoe ra những gì lấp lánh nhất để che đậy những khoảng trống bên trong. Nam nói về tỷ đồng nhưng quầng thâm mắt sâu hoắm vì thức đêm gồng lỗ. Lan khoe ảnh du lịch nhưng đôi mắt lúc nào cũng dán chặt vào điện thoại để kiểm soát chồng.

Chúng ta đều đã trở thành những người lớn chuyên nghiệp trong việc nói dối về sự hạnh phúc của chính mình.

"Các cậu còn nhớ gốc xà cừ sau trường không?"

Câu hỏi của Minh – người duy nhất trong nhóm vẫn giữ vẻ phong trần với chiếc áo khoác jeans cũ – làm cả bàn tiệc bỗng chốc lặng đi. Minh là người duy nhất dám từ bỏ công việc ngân hàng để đi theo con đường nhiếp ảnh tự do, cái người mà An đã nhìn thấy trong ảnh đại diện sáng nay.

"Nhớ chứ, chỗ đó ngày xưa là 'địa bàn' của nhóm mình mà," Thanh cười, giọng hơi lạc đi một chút. "Cái hộp thiếc đó... hình như mình vẫn chưa đào lên nhỉ?"

"Mười năm rồi còn gì," Nam tặc lưỡi. "Chắc nó mục nát hết rồi. Với lại, giờ ai còn quan tâm mấy cái ước mơ trẻ con ấy nữa."

Lời của Nam như một nhát dao khứa vào lòng An. Trẻ con? Đúng, có lẽ việc muốn thay đổi thế giới bằng ngòi bút là trẻ con. Việc tin rằng tình bạn sẽ kéo dài mãi mãi cũng là trẻ con. Nhưng tại sao khi nghe đến hai chữ "trẻ con" ấy, ngực cô lại thắt lại đau đớn đến thế?

Bữa tiệc kết thúc khi trời đã về khuya. Mọi người lục tục ra về, những chiếc xe hơi sang trọng đắt tiền nổ máy, để lại những làn khói xám xịt dưới ánh đèn đường. An từ chối lời đề nghị đưa về của Thanh, cô muốn đi bộ một chút.

Gió đêm mơn man trên da thịt, hơi lạnh khiến cô tỉnh táo hơn. An lấy điện thoại ra, không phải để check email công việc, mà để tra cứu bản đồ về ngôi trường cũ. Trường chỉ cách đây khoảng 5 km. Một thôi thúc mãnh liệt trỗi dậy trong lòng cô. Cô không muốn chờ đến ngày kỷ niệm thành lập trường nữa. Cô muốn quay lại đó ngay bây giờ, trong bóng đêm này, khi những chiếc mặt nạ trưởng thành có thể tạm thời tháo xuống.

An vẫy một chiếc taxi.

"Bác cho cháu về trường Chuyên Lê Quý Đôn."

Bác tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu, ngạc nhiên: "Giờ này trường đóng cửa rồi cô ơi."

"Cháu biết," An khẽ đáp, ánh mắt nhìn xa xăm vào những ánh đèn đường đang lùi lại phía sau. "Cháu chỉ muốn đứng nhìn từ ngoài cổng thôi."

Khi chiếc xe dừng lại trước cổng trường đại học, vạn vật đều chìm trong tĩnh lặng. Những dãy hành lang tối om, sân trường rộng lớn chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Và kia, cây xà cừ cổ thụ vẫn đứng đó, lừng lững như một vị thần thời gian đang canh giữ những bí mật của tuổi trẻ.

An đứng tựa đầu vào cánh cổng sắt lạnh lẽo. Cô chợt nhớ lại lá thư mình đã viết năm 18 tuổi. Trong đó cô đã hỏi chính mình của tương lai: "Nếu cậu không còn là phóng viên, thì cậu có còn là An không?"

Giọt nước mắt đầu tiên sau bao nhiêu năm kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống, mặn chát và nóng hổi. Cô nhận ra mình không chỉ quay lại để tìm cái hộp thiếc, cô quay lại để tìm câu trả lời cho việc mình là ai giữa cuộc đời đầy những bảng Excel và những chiếc mặt nạ hào nhoáng này.