MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Xước Rực RỡChương 3

Vết Xước Rực Rỡ

Chương 3

1,177 từ · ~6 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy ngôi trường cũ, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khe cổng sắt, đổ những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên sân gạch. An đứng đó, hơi thở phả ra làn sương mỏng trong không khí se lạnh của đêm muộn. Ý định ban đầu chỉ là đứng nhìn từ xa, nhưng khi mùi hương của vỏ cây xà cừ và vị hăng hắc của đám lá khô bị gió cuốn bay ngang mũi, một sự liều lĩnh trỗi dậy, lấn át cả cái vẻ điềm đạm, sợ hãi thường ngày của cô nhân viên văn phòng.

Cô không muốn đợi đến ngày mai. Cô sợ rằng nếu ánh mặt trời thức giấc, cái lý trí khô khan của tuổi 28 sẽ lại kéo cô về với thực tại, về với đống báo cáo và những lo toan cơm áo, rồi cô sẽ lại hèn nhát mà tặc lưỡi bỏ qua.

An nhìn quanh, đoạn tường rào phía sau nhà đa năng vẫn thấp như trong ký ức. Cô tháo đôi giày cao gót đau chân, cầm gọn trong tay rồi vụng về trèo lên. Chiếc chân váy bút chì bó sát khiến cử động của cô trở nên nực cười. Một cú trượt chân, khuỷu tay quệt vào mặt tường đá nhám đau rát, nhưng cuối cùng An cũng đáp xuống bãi cỏ bên trong với một tiếng "bộp" khô khốc.

Sân trường đêm khuya tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. An rón rén bước về phía gốc xà cừ cổ thụ ở góc sân – nơi mà mười năm trước, năm đứa trẻ đã cùng nhau thề thốt về một tương lai rực rỡ.

"An? Cậu đấy à?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía bóng tối của thân cây khiến An suýt chút nữa thì hét lên. Cô đánh rơi cả đôi giày, đứng chết trân. Từ phía sau gốc cây, một bóng người cao gầy bước ra, ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại soi rõ khuôn mặt góc cạnh nhưng đượm vẻ phong trần.

"Minh?" An thốt lên, giọng vẫn còn run.

Minh đứng đó, trên tay là một chiếc xẻng nhỏ loại dùng để làm vườn. Cậu cười, nụ cười vẫn mang nét ngang tàng của cậu thiếu niên mười năm trước: "Tớ biết là cậu sẽ đến đây mà. Sau cái biểu cảm của cậu ở quán nhậu lúc nãy, tớ đoán là cậu không chịu nổi đến tận tuần sau đâu."

An nhìn chiếc xẻng, rồi nhìn Minh: "Cậu... cậu cũng định đào nó lên sao?"

"Tớ không muốn để ký ức của mình bị mục nát dưới đống rễ cây này thêm một ngày nào nữa," Minh tiến lại gần, đưa cho An một cái đèn pin nhỏ. "Cầm lấy soi cho tớ, chúng ta phải nhanh lên trước khi bác bảo vệ đi tuần."

Thế là, giữa đêm khuya thanh vắng, một cô kế toán thanh lịch và một tay nhiếp ảnh gia tự do cùng nhau ngồi xổm dưới gốc cây già, hì hục đào bới như hai kẻ trộm. Tiếng xẻng chạm vào đất đá, tiếng lá khô xào xạc đưa họ ngược dòng thời gian về buổi chiều mùa hè năm 2014.

Năm đó, cái nắng tháng Sáu như đổ lửa lên vai áo đồng hồ. Cả nhóm năm người: An, Minh, Thanh, Nam và Lan ngồi bệt dưới gốc cây này sau buổi học cuối cùng.

"Mười năm nữa, lúc đó chúng mình 28 tuổi rồi đấy. Chà, chắc là già khú đế rồi nhỉ?" Nam vừa lau mồ hôi vừa nói, tay xoay xoay quả bóng rổ.

"28 tuổi tớ sẽ là một phóng viên nổi tiếng, tớ sẽ gửi cho các cậu bưu thiếp từ Trung Đông!" An của năm 18 tuổi dõng dạc tuyên bố, đôi mắt sáng rực niềm tin vào một tương lai không có giới hạn.

"Còn tớ sẽ mở một triển lãm ảnh ở Paris," Minh tiếp lời, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời.

Họ viết những điều đó vào những mảnh giấy, bỏ vào một chiếc hộp bánh thiếc cũ màu đỏ. Họ còn bỏ vào đó cả một chiếc kẹp tóc của Lan, một chiếc dây giày của Nam, và một chiếc còi nhựa của Thanh. Họ chôn nó xuống, tin rằng nó là một kho báu vô giá mà thời gian không bao giờ chạm tới được.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm với lưỡi xẻng kéo An về với hiện tại. Đất đá được gạt sang hai bên, chiếc hộp thiếc màu đỏ năm xưa hiện ra. Nó không còn rực rỡ nữa, vỏ hộp đã hoen gỉ, sần sùi và bám đầy bùn đất. Minh cẩn thận nhấc nó lên, phủi lớp bụi thời gian bám trên nắp hộp.

Hai người ngồi bệt xuống rễ cây già, hơi thở dồn dập. Minh nhìn An, rồi chậm rãi mở nắp hộp. Một mùi ẩm mốc xen lẫn mùi giấy cũ xộc lên. Những lá thư vẫn còn đó, dù mực đã hơi nhòe đi vì độ ẩm.

Minh lấy ra một tờ giấy nhỏ được cuộn tròn, bên trên có những dòng chữ hồi đáp mới tinh, nét mực còn xanh và rõ ràng: "Gửi những kẻ đã thất hứa. Tôi đã quay lại đây vào năm 22 tuổi, 25 tuổi và 27 tuổi. Chẳng có ai trong số các bạn xuất hiện cả. Có phải trưởng thành là học cách quên đi không?"

An bàng hoàng nhìn dòng chữ. Đây chính là những lời hồi đáp bí ẩn mà cô không ngờ tới.

"Minh... là cậu viết sao?" An run run hỏi.

Minh lắc đầu, ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm và buồn bã: "Không, không phải tớ. Tớ cũng chỉ mới quay lại đây lần đầu tiên kể từ ngày tốt nghiệp thôi."

Vậy là trong nhóm năm người, có một người đã luôn âm thầm quay lại đây, giữ lửa cho lời hứa năm xưa trong khi những người còn lại mải mê với cuộc đua tiền bạc và danh vọng. Một cảm giác tội lỗi bủa vây lấy An. Cô cầm lấy lá thư của chính mình năm 18 tuổi, đôi tay run rẩy không dám mở ra.

Bỗng, ánh đèn pin từ phía cổng trường quét qua sân khấu, tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng quát của bác bảo vệ vang lên: "Ai đó? Ai ở gốc cây xà cừ đấy?"

"Chạy mau!" Minh chộp lấy chiếc hộp, nắm lấy tay An kéo đi.

An chạy, đôi chân trần đạp lên cỏ sắc, cái lạnh của sương đêm và cái nóng của máu đang sôi trào trong huyết quản trộn lẫn vào nhau. Cô chạy như thể đang trốn chạy khỏi bảng Excel, khỏi những buổi họp lớp giả tạo, và chạy về phía một sự thật mà cô vừa chạm tay vào.

Trong bóng tối, cô chợt nhận ra: Hộp thời gian đã mở, và cuộc đời của cô – cái cuộc đời tưởng chừng đã đóng đinh vào sự ổn định nhạt nhẽo – bắt đầu rạn nứt.