MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Xước Rực RỡChương 10

Vết Xước Rực Rỡ

Chương 10

975 từ · ~5 phút đọc

An thức trắng đêm để nhìn những con số nhảy múa trên màn hình điện thoại. Không phải những con số khô khan của bảng báo cáo tài chính, mà là số lượt chia sẻ tăng lên theo cấp số nhân. Bài viết của cô như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng nhưng chứa đầy rác rưởi bên dưới. Những người trẻ tuổi, những người trung niên, cả những kẻ đang đứng ở ngưỡng cửa nghỉ hưu đều tìm thấy mình trong câu chuyện về "cái chết của giấc mơ".

Nhưng đi kèm với sự đồng cảm là những luồng dư luận trái chiều đầy nghiệt ngã.

"Lại một kiểu trẻ con chưa lớn, thích bỏ việc để đi tìm bản ngã." "28 tuổi rồi mà vẫn còn mộng mơ, đúng là thứ ích kỷ, không nghĩ đến cha mẹ." "Chắc lại chiêu trò để nổi tiếng rồi bán hàng online thôi."

An tắt màn hình, cảm thấy đầu óc choáng váng. Sự trần trụi khi phơi bày tâm hồn trước hàng ngàn người xa lạ hóa ra đáng sợ hơn cô tưởng. Nó giống như việc cô đang đứng khỏa thân giữa quảng trường thành phố, mặc cho người ta phán xét về những vết sẹo của mình.

"Đừng đọc nữa, An." Minh bước lại, đặt một ly trà nóng vào tay cô. "Cái giá của sự thật luôn là những lời cay độc từ những kẻ không dám sống thật."

Sáng hôm đó, sự "nổi tiếng" bất đắc dĩ đã mang đến một vị khách không mời mà tới. Một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước lối vào khu tập thể. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch lãm với gương mặt sắc lạnh bước vào căn hầm. Đó là ông Thịnh – bố của Lan.

Khác với sự gào thét của mẹ An, ông Thịnh chỉ đứng im, nhìn đống bản vẽ thời trang của Lan đang treo trên vách đá. Sự im lặng của ông nặng nề đến mức Lan phải buông rơi cả cây bút chì đang cầm trên tay.

"Con định dùng những thứ rẻ tiền này để đối đầu với cái ghế giám đốc tài chính mà bố đã dọn sẵn cho con à?" Giọng ông Thịnh bình thản nhưng chứa đầy sự khinh miệt.

"Bố... con chỉ muốn một lần được làm điều con thích," Lan lắp bắp, đôi vai khẽ run lên.

Ông Thịnh tiến lại gần, cầm lấy một bản phác thảo váy dạ hội của Lan, rồi chậm rãi xé nát nó trước mặt mọi người. Tiếng giấy rách sột soạt như tiếng lòng của Lan đang tan vỡ.

"Thích? Thế giới này không vận hành bằng sở thích. Nó vận hành bằng quyền lực và tiền bạc. Nếu con muốn làm nghệ sĩ, được thôi, hãy ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Đừng dùng một xu nào từ tài khoản của bố, đừng đi chiếc xe bố mua. Để xem 'giấc mơ' của con trụ được bao nhiêu ngày trước cơn đói."

Ông Thịnh quay sang nhìn An và Minh: "Các cháu đang cổ xúy cho một thứ văn hóa thất bại. Đừng kéo con gái chú vào vũng bùn này."

Khi ông Thịnh rời đi, Lan đổ gục xuống ghế, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu. Sự trừng phạt của người giàu luôn tàn nhẫn theo cách đó: Họ không đánh chửi, họ chỉ tước đi mọi sự bảo hộ, đẩy bạn vào một sa mạc khô cằn để bạn tự nhận ra sự thấp kém của mình.

"Tớ... tớ không có tiền nữa rồi," Lan nức nở. "Bố đã khóa hết thẻ của tớ. Tớ thậm chí không có đủ tiền để mua thêm vải cho buổi triển lãm."

Nam đứng bật dậy, cậu lấy trong túi ra một nắm tiền lẻ nhăm nhúm – số tiền cậu vừa kiếm được từ việc đi bốc vác thuê tối qua để tránh sự theo dõi của chủ nợ. "Tớ có đây. Ít thôi, nhưng đủ để chúng ta mua vải vụn. Chúng ta sẽ làm triển lãm từ vải vụn, từ rác thải, từ những thứ mà người ta vứt đi. Chẳng phải chúng ta cũng đang bị coi là 'rác thải' của xã hội sao?"

An nhìn Nam, nhìn Lan, rồi nhìn vào chiếc hộp thiếc. Cô bỗng nhớ ra một bí mật mà cô đã giấu kín trong lá thư năm 18 tuổi – lá thư duy nhất cô vẫn chưa cho ai đọc. Cô mở hộp, lấy ra mảnh giấy nằm sâu nhất, dưới cả lớp vải nhung đỏ đã mủn.

Trong lá thư đó, An của năm 18 tuổi không hề viết về ước mơ làm phóng viên. Cô viết: "Nếu mười năm sau mình quá đau đớn, hãy tìm đến ngăn kéo bí mật dưới sàn nhà bà nội. Ở đó có một thứ có thể cứu rỗi tất cả chúng ta."

Bà nội An đã mất cách đây ba năm, căn nhà cổ ở vùng ngoại ô vẫn bỏ hoang. An sực nhớ ra, bà nội từng là một nghệ nhân dệt lụa truyền thống, và bà đã để lại một thứ mà ngày đó An chỉ coi là đồ chơi cũ kỹ.

"Mọi người," An đứng dậy, đôi mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ. "Chúng ta không cần tiền của bố Lan, cũng không cần sự ủng hộ của cư dân mạng. Chúng ta phải đi về nhà bà nội tớ. Ở đó có 'vàng' của chúng ta."

Chương 10 khép lại khi cả nhóm chất đồ đạc lên chiếc xe cũ của Minh, rời khỏi thành phố ngột ngạt để tìm về một miền ký ức khác. Họ không biết rằng, thứ nằm dưới sàn nhà bà nội không chỉ là vật chất, mà còn là một bí mật về tình bạn của họ mà chính họ cũng đã lãng quên.