Hào hứng của đêm "nổi loạn" đầu tiên chưa kịp tan đi thì thực tế đã dội một gáo nước lạnh buốt vào căn hầm cũ. Sáng thứ Hai, khi cả nhóm đang nằm la liệt trên những tấm nệm cũ để chợp mắt, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên, chấn động cả không gian tĩnh mịch của khu tập thể.
Minh uể oải ra mở cửa, nhưng vừa hé mắt, cậu đã tỉnh cả người. Đứng trước mặt cậu không phải bác bảo vệ, mà là mẹ của An – bà Hòa. Gương mặt bà bừng bừng giận dữ, mái tóc hơi rối vì có lẽ bà đã đi tìm con gái suốt từ tờ mờ sáng.
"An đâu? Cái An đâu?" Bà đẩy Minh sang một bên, xông thẳng vào căn hầm.
An giật mình bật dậy từ chiếc ghế bố. Cô nhìn thấy mẹ, tim thắt lại một nhịp. Cô đã lường trước cảnh này, nhưng không ngờ nó lại đến sớm và dữ dội đến thế.
"Mẹ... sao mẹ biết chỗ này?"
"Sao mẹ không biết? Mẹ gọi điện cho sếp con, người ta bảo con nghỉ việc rồi! Con điên rồi hả An? Bao nhiêu người mong cái ghế đó không được, con lại vứt bỏ để chui rúc vào cái hang này với mấy đứa lông bông này à?"
Bà Hòa nhìn quanh căn hầm, ánh mắt dừng lại ở những bức ảnh cũ treo lơ lửng, những bản phác thảo dang dở và chiếc hộp thiếc gỉ sét trên bàn. Bà tiến tới, định giật phăng những tấm ảnh xuống.
"Đừng mẹ!" An chạy lại cản tay bà. "Đây là giấc mơ của con."
"Giấc mơ? Giấc mơ có nuôi sống được con không? Có trả tiền nhà, tiền điện cho con không?" Bà Hòa bật khóc, giọng bà nghẹn lại vì thất vọng. "Bố mẹ nhịn ăn nhịn mặc để con được bằng bạn bằng bè, để con có cái danh 'nhân viên tập đoàn'. Giờ con lại muốn làm 'kẻ thất nghiệp tự do'? Con có nghĩ đến danh dự của bố mẹ không?"
Cả nhóm im lặng. Nam cúi mặt, Lan siết chặt cây bút chì, còn Thanh khẽ quay đi chỗ khác. Những lời của bà Hòa không chỉ dành cho An, nó là bản án mà tất cả bọn họ đều đang phải gánh chịu từ gia đình mình.
"Mẹ ơi," An cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù nước mắt đã bắt đầu trực trào. "Mười năm qua con sống theo ý mẹ, con có bao giờ hạnh phúc không? Mẹ nhìn con đi, con 28 tuổi mà trông con héo úa như bà cô 40. Con không muốn làm một con robot hoàn hảo nữa. Con muốn được sai, muốn được vấp ngã, miễn là con được là chính mình."
"Chính mình là cái gì? Là cái đứa không xu dính túi này hả?" Bà Hòa chỉ tay vào chiếc hộp thiếc. "Cái hộp này là thứ đã làm con hư hỏng. Con cứ bám vào cái quá khứ chết tiệt này thì bao giờ con mới lớn được?"
Bà Hòa quay lưng bỏ đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa, bà để lại một câu nói như xát muối vào lòng An: "Con cứ ở lại đây với cái giấc mơ 0 đồng của con đi. Nhưng từ giờ đừng gọi về nhà nữa. Bố mẹ không có đứa con không biết nghĩ như con."
Cánh cửa sập lại. Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn hầm. An quỵ xuống sàn, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên nền đất lạnh. Sự tự do mà cô vừa có được hóa ra lại có cái giá đắt đến thế: Sự đoạn tuyệt từ những người yêu thương nhất.
"An..." Thanh bước lại gần, ôm lấy vai bạn. "Cậu có muốn quay về không? Tớ nghĩ mẹ cậu chỉ đang nóng giận thôi."
An lắc đầu, cô lau nước mắt bằng ống tay áo, ánh mắt lộ vẻ kiên định đến đáng sợ. "Không. Nếu tớ quay lại bây giờ, tớ sẽ mãi mãi không bao giờ bước ra được nữa. Tớ sẽ chứng minh cho mẹ thấy, ước mơ không phải là thứ làm người ta hư hỏng, mà là thứ khiến người ta thực sự được sống."
Nhưng thực tế không dễ dàng như lời nói. Khi cơn bão cảm hứng qua đi, khó khăn tài chính bắt đầu bủa vây. Nam thông báo rằng một vài chủ nợ cũ đã đánh hơi được chỗ ở mới của cậu và đang gây áp lực. Số tiền tiết kiệm ít ỏi của cả nhóm cộng lại cũng chỉ đủ để thuê thiết bị trong hai ngày.
"Chúng ta cần một nhà tài trợ, hoặc ít nhất là một cách nào đó để truyền thông mà không tốn tiền," Nam vò đầu bứt tai.
An nhìn vào màn hình máy tính, nơi bài viết "Chúng ta đã lớn lên bằng cách giết chết chính mình" vẫn đang nằm đó. Cô hít một hơi thật sâu.
"Tớ sẽ đăng bài viết này lên mạng xã hội. Không phải dưới bút danh nào cả, mà là chính tên tớ. Nếu chúng ta muốn tìm những người đồng cảnh ngộ, chúng ta phải dám phơi bày vết thương của mình trước."
Bài viết của An được đăng lên lúc 12 giờ đêm. Cô không ngờ rằng, chỉ sau một đêm, nó sẽ trở thành mồi lửa thiêu rụi sự yên tĩnh cuối cùng của họ, kéo theo cả những người ủng hộ lẫn những kẻ chỉ trích cay độc nhất.