Căn studio của Minh thực chất là một gian hầm nửa kín nửa hở của một tòa nhà Pháp cổ, nằm sâu trong khu tập thể cũ. Mùi phim ảnh, mùi hóa chất rửa ảnh cũ kỹ và mùi gỗ mục đặc trưng bao trùm không gian. Nhưng đối với An, Lan và Nam lúc này, đây là pháo đài an toàn nhất thế giới.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bốn con người – bốn phiên bản "lỗi" của sự trưởng thành – ngồi quây quần quanh một chiếc bàn gỗ lớn ghép từ những mảnh pallet bỏ đi.
"Kế hoạch là thế này," An mở lời, cô trải ra giữa bàn một tờ giấy A3 trắng tinh. "Chúng ta không chỉ làm một buổi triển lãm thông thường. Chúng ta sẽ làm một cuộc 'đối thoại giữa hai thế hệ'. Một bên là những gì chúng ta đã hứa năm 18 tuổi, và một bên là cái giá chúng ta đã trả ở tuổi 28."
Nam, sau một đêm ngủ ngon nhất trong vòng nhiều tháng, đã bắt đầu lấy lại được phong thái của một thủ lĩnh. Cậu cầm chiếc bút lông, vạch những đường kẻ dứt khoát lên giấy: "Tớ sẽ lo khâu 'logistics' (hậu cần). Dù tớ đang nợ nần, nhưng những mối quan hệ cũ của tớ vẫn còn. Tớ có thể mượn được loa đài và đèn sân khấu giá rẻ. Nhưng tớ cần một cái tên. Một cái tên để chúng ta bám vào đó mà chiến đấu."
Lan, người nãy giờ vẫn im lặng ngắm nhìn những bức ảnh cũ của Minh, bỗng ngước lên: "Tên là '0 đồng' đi."
Mọi người quay lại nhìn Lan. Cô khẽ mỉm cười, đôi kính cận phản chiếu ánh đèn: "An từng nói về bảng Excel 0 đồng – biểu tượng của sự vô nghĩa. Nhưng với tớ, 0 đồng còn có nghĩa là chúng ta bắt đầu lại từ con số không. Không còn mặt nạ, không còn danh vọng hão huyền, không còn áp lực phải thành đạt. Chỉ còn lại chúng ta và ước mơ trần trụi nhất."
"Triển lãm 0 Đồng," Minh lặp lại, mắt sáng lên. "Tớ thích nó. Tớ sẽ trưng bày những bức ảnh tớ chụp lén mọi người trong mười năm qua – những lúc chúng ta mệt mỏi nhất, thất vọng nhất – đối lập với những tấm hình rực rỡ trong hộp thời gian."
Trong khi không khí trong studio đang nóng dần lên bởi những ý tưởng, thì điện thoại của An rung lên liên tục. Là sếp. Là mẹ. Là những hóa đơn tiền nhà gửi qua email.
An nhìn vào màn hình, cảm thấy một sự tương phản nực cười. Một bên là thế giới của những quy tắc khắc nghiệt đang cố kéo cô về, một bên là căn hầm cũ đầy bụi bặm nhưng lại rực cháy lửa sống.
"An này," Nam nhìn cô, giọng cậu thấp xuống. "Cậu có chắc là muốn làm việc này không? Cậu là người có công việc ổn định nhất trong chúng tớ. Nếu cậu nghỉ việc, cậu sẽ lấy gì để sống?"
An im lặng một lúc. Cô nhớ lại ánh mắt thất vọng của bố mẹ, nhớ lại những buổi sáng đứng trên xe buýt chật chội và cảm thấy mình như một con robot được lập trình sẵn.
"Tớ đã sống như một cái bóng trong suốt mười năm chỉ để đổi lấy sự 'ổn định' đó rồi, Nam ạ," An trả lời, giọng cô bình thản nhưng đanh thép. "Sự ổn định mà khiến mỗi sáng thức dậy tớ đều muốn khóc, thì sự ổn định đó chính là một loại ngục tù. Tớ thà chết đói với những con chữ của mình, còn hơn chết mòn trên bảng Excel đó."
Nói rồi, An cầm điện thoại lên. Cô không xóa tin nhắn của sếp nữa. Cô gõ nhanh một dòng chữ: "Em xin nghỉ việc từ ngày mai. File báo cáo em đã hoàn thành đến đoạn cuối cùng. Chúc công ty phát triển."
Ấn nút "Gửi". Một tiếng "vút" vang lên, và An cảm thấy như có một tảng đá nghìn cân vừa được nhấc khỏi lồng ngực mình.
"Xong rồi," cô nói, hít một hơi thật sâu. "Giờ tớ là kẻ thất nghiệp. Chúng ta có thể bắt đầu viết kịch bản cho triển lãm chưa?"
Đúng lúc đó, cửa studio bật mở. Thanh bước vào. Cô không còn mặc bộ đồ thiết kế sang trọng hay đeo nhẫn kim cương. Cô mặc một chiếc váy hoa đơn giản, tóc buộc cao, tay xách một túi lớn đựng bánh mì và nước uống.
"Cho tớ tham gia với," Thanh nói, hơi thở hơi dồn dập. "Tớ đã nộp đơn ly hôn rồi. Tớ cũng chẳng còn gì cả, ngoài đống bằng khen luật sư cũ rích này."
Năm con người nhìn nhau. Giữa căn hầm tối tăm và chật hẹp, tiếng cười bỗng chốc vang lên. Đó không phải là tiếng cười giả tạo ở quán nhậu, mà là tiếng cười của những kẻ điên vừa thoát khỏi xiềng xích.
Đêm đó, họ không ngủ. Họ cùng nhau dọn dẹp căn hầm, treo những tấm ảnh đầu tiên lên dây thép, phác thảo những trang viết đầu tiên lên tường. Họ bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc nổi loạn mà cả thành phố này có lẽ chưa từng thấy: Cuộc nổi loạn của những người trưởng thành đi tìm lại đứa trẻ trong mình.
Nhưng họ không biết rằng, ở ngoài kia, bố mẹ họ và những quy tắc của xã hội đang bắt đầu bủa vây để đưa những đứa con "lầm lạc" trở về với quỹ đạo của nó.