An lao xe như bay đến khu chung cư cũ nằm ở rìa thành phố theo địa chỉ Minh gửi. Nơi đây khác hẳn với vẻ hào nhoáng của khu đô thị nơi Thanh sống. Những mảng tường bong tróc, dây điện chằng chịt như mạng nhện và mùi ẩm mốc bốc lên từ những con hẻm hẹp.
Khi An lên đến tầng bốn, cô thấy Minh đang đứng chắn trước một cánh cửa sắt rỉ sét. Đối diện là hai gã đàn ông lực lưỡng, xăm trổ đầy mình, gương mặt lầm lì đầy đe dọa.
"Tôi đã bảo là bạn tôi sẽ trả, nhưng không phải bây giờ. Các anh cứ ép thì cũng chẳng có tiền đâu!" Minh gằn giọng, đôi mắt vốn dĩ hiền lành nay long sòng sọc vì giận dữ.
"Bọn tao không cần biết. Thằng Nam nợ mười ngày rồi, không có tiền thì lấy nội thất trừ nợ!" Một gã quát lên, định đẩy Minh ra để xông vào nhà.
An chạy đến, hơi thở hổn hển nhưng cố giữ bình tĩnh hết mức có thể. Cô lách người đứng cạnh Minh, giơ điện thoại lên: "Tôi đã báo cảnh sát khu vực rồi. Các anh đòi nợ là việc của các anh, nhưng xâm nhập gia cư bất hợp pháp và hành hung người khác là chuyện khác đấy. Muốn lấy tiền hay muốn vào đồn?"
Hai gã nọ nhìn nhau, khẽ chửi thề một tiếng rồi chỉ tay vào mặt Minh: "Được, cho bọn mày thêm hai ngày. Không có tiền thì đừng trách!"
Khi bóng hai gã khuất sau cầu thang, Minh mới thở phào, đôi tay buông thõng xuống. Cậu quay lại gõ cửa: "Nam! Bọn nó đi rồi. Mở cửa ra đi, là An và Minh đây."
Phải mất một lúc lâu, tiếng lạch cạch của nhiều lớp khóa mới vang lên. Cánh cửa hé mở, và từ trong bóng tối, một gương mặt hốc hác với đôi mắt trũng sâu hiện ra. An sững sờ. Đây có phải là Nam, cậu bạn từng là thủ lĩnh đội bóng rổ, người luôn tỏa ra năng lượng của ánh mặt trời không?
Căn phòng nồng nặc mùi mì tôm sống và khói thuốc. Nam ngồi bệt xuống sàn, vùi đầu vào hai đầu gối, giọng khàn đục: "Sao hai cậu lại tìm đến đây... Để tớ chết quách đi cho rồi."
An nhìn quanh căn phòng trống không, chỉ còn lại một quả bóng rổ xẹp lép nằm trong góc. Cô ngồi xuống trước mặt Nam, nhẹ nhàng đẩy chiếc hộp thiếc gỉ sét về phía cậu: "Cậu định chết với đống nợ này, hay định sống để trả lại cho chúng tớ một cậu Nam của năm 18 tuổi?"
Nam cười cay đắng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xương xẩu: "18 tuổi à? Lúc đó tớ tự tin bao nhiêu thì giờ tớ thảm hại bấy nhiêu. Tớ muốn làm giàu nhanh để bố mẹ tớ không phải vất vả nữa, cuối cùng tớ lại khiến họ phải bán cả căn nhà ở quê để trả nợ cho tớ. Tớ là một thằng thất bại, An ạ."
Minh đặt tay lên vai Nam, bóp mạnh: "Chúng ta ai cũng thất bại cả thôi. An đang làm công việc cô ấy ghét, Lan đang sống dưới bóng của bố mẹ, Thanh thì đang tan vỡ trong căn biệt thự triệu đô. Cậu không cô đơn trong sự thất bại này đâu."
Trong không gian chật hẹp ấy, ký ức về mùa hè năm 2013 chợt ùa về. Năm đó, Nam là người duy nhất biết An thường xuyên trốn học thêm để ra công viên viết lách. Cậu đã dùng tiền tiêu vặt cả tháng để mua cho cô một cuốn sổ tay bọc da thật đẹp, rồi vụng về nhét vào hộc bàn kèm theo mảnh giấy: "Viết tiếp đi nhé, sau này thành nhà văn nhớ tặng tớ bản có chữ ký."
Ngày đó, Nam từng là chỗ dựa tinh thần của An. Giờ đây, nhìn cậu gục ngã, lòng An thắt lại. Cô mở chiếc hộp thiếc, lấy ra quả bóng rổ bằng nhựa nhỏ xíu – món đồ chơi mà Nam đã bỏ vào mười năm trước.
"Cậu từng bảo, trong bóng rổ, cho dù đối phương có dẫn trước bao nhiêu điểm, chỉ cần chưa hết thời gian thì vẫn còn cơ hội để 'lội ngược dòng' mà?" An khẽ nhắc lại lời của Nam năm xưa.
Nam cầm lấy quả bóng nhựa, những ngón tay run rẩy. "Tớ không biết mình còn đủ sức không..."
"Cậu không phải làm một mình," Minh nói chắc nịch. "Bọn tớ đang chuẩn bị cho một triển lãm. Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại. Tớ cần một người có khả năng điều hành và 'máu lửa' như cậu ngày xưa để lo khâu tổ chức."
An nhìn sâu vào mắt Nam: "Bọn tớ không cần tiền của cậu. Bọn tớ cần sự hiện diện của cậu. Hãy bước ra khỏi căn phòng tối này đi, Nam."
Nam im lặng hồi lâu. Ánh trăng từ ô cửa sổ nhỏ rọi vào, soi rõ những lá thư cũ nằm trong hộp. Một lúc sau, cậu chậm rãi đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh. Tiếng nước chảy rào rào. Khi cậu trở ra, gương mặt đã được rửa sạch, dù vẫn còn hốc hác nhưng ánh mắt đã có chút tia sáng của sự sống.
"Được rồi," Nam nói, giọng run nhưng kiên định. "Nhưng tớ không thể ở đây lâu được. Bọn kia sẽ quay lại."
"Sang chỗ tớ," Minh nói ngay. "Tớ có một căn studio cũ, tuy hơi bừa bộn nhưng an toàn. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đó."
Khi ba người bước xuống cầu thang, An nhìn lên bầu trời. Những ngôi sao đêm nay dường như sáng hơn mọi khi. Cô biết, hành trình đòi lại tuổi trẻ của họ chỉ mới bắt đầu, và những thử thách phía trước – từ gia đình, xã hội và cả gánh nặng cơm áo – sẽ còn khốc liệt hơn nhiều.
Nhưng khi bàn tay của họ chạm vào nhau trong bóng tối, An cảm nhận được một luồng sức mạnh mà mười năm qua cô đã đánh mất. Đó là sức mạnh của những kẻ không còn gì để mất, ngoại trừ giấc mơ của chính mình.
"Đi thôi," An nói, và họ bước đi, để lại sau lưng bóng tối của sự trốn chạy.