MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Xước Rực RỡChương 6

Vết Xước Rực Rỡ

Chương 6

1,072 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng chiều rọi qua khung cửa kính quán cà phê, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không trung. Sau khoảnh khắc hưng phấn của sự hội ngộ, bầu không khí bỗng chùng xuống khi Minh nhắc đến hai cái tên còn lại trong nhóm: Nam và Thanh.

"Để kéo được Nam và Thanh vào lúc này không dễ đâu," Minh vừa nói vừa xoay xoay chiếc nắp ống kính. "Hai người đó... họ lún sâu hơn chúng ta tưởng."

An nhìn vào tấm ảnh cả nhóm chụp năm lớp 12 mà Lan vừa lấy ra từ ví. Trong ảnh, Nam là cậu thiếu niên cao lớn, nụ cười rạng rỡ, tay ôm quả bóng rổ như thể cả thế giới này là sân chơi của mình. Còn Thanh, cô gái xinh đẹp nhất nhóm, luôn kiêu kỳ nhưng lại rất chân thành.

"Tớ sẽ đi tìm Nam," Minh quyết định. "Cậu ấy đang trốn nợ trong một căn chung cư cũ ở ngoại ô. Những dự án bất động sản ảo đã ngốn sạch số tiền cậu ấy tích góp và cả tiền vay mượn từ người thân."

"Còn tớ sẽ phụ trách Thanh," An lên tiếng. "Dù sao phụ nữ với nhau cũng dễ nói chuyện hơn. Tớ không tin một người từng mạnh mẽ như Thanh lại có thể hạnh phúc trong một cuộc hôn nhân mà chồng cô ấy công khai ngoại tình còn cô ấy thì phải cố diễn vai bà chủ spa viên mãn."

Chia tay Minh và Lan, An lái xe đến khu đô thị cao cấp nơi Thanh sinh sống. Spa của Thanh nằm ngay mặt tiền phố lớn, trang trí bằng đá cẩm thạch và những ánh đèn neon dịu mắt. Bước vào bên trong, mùi tinh dầu sả chanh sang trọng bao phủ lấy khứu giác, nhưng An chỉ thấy một cảm giác lạnh lẽo đến kỳ lạ.

Thanh đang ngồi ở quầy lễ tân, đang mắng nhiếc một nhân viên vì làm đổ nước lên thảm. Khi nhìn thấy An, gương mặt Thanh lập tức thay đổi, nụ cười công nghiệp chuyên nghiệp hiện lên: "Ôi An! Sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé thăm tớ thế này? Muốn làm liệu trình chăm sóc da mặt à?"

"Tớ muốn nói chuyện với cậu, Thanh. Không phải với tư cách khách hàng," An thẳng thắn.

Thanh khựng lại một giây, rồi ra hiệu cho nhân viên lui vào trong. Cô dẫn An vào phòng làm việc riêng, một không gian đầy những bằng khen, cúp vàng và những bức ảnh chụp chung với các doanh nhân tên tuổi.

"Có chuyện gì mà nghiêm trọng thế?" Thanh vừa hỏi vừa rót trà, đôi tay đeo chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn khẽ run run.

An không vòng vo, cô đặt chiếc hộp thiếc gỉ sét lên bàn. "Tối qua tớ và Minh đã quay lại trường. Bọn tớ đã đào nó lên."

Sắc mặt Thanh tái nhợt đi trong tích tắc. Cô quay mặt đi, tránh ánh mắt của An: "Mấy cái đồ chơi trẻ con đó... cậu mang đến đây làm gì? Tớ đang bận lắm, lát nữa tớ còn có buổi tiệc với hội doanh nhân của chồng."

"Cậu bận diễn đến bao giờ nữa, Thanh?" An đứng dậy, giọng cô trầm xuống nhưng đầy uy lực. "Tớ đã thấy cậu ở bãi đậu xe tuần trước. Cậu ngồi trong xe khóc một mình cả tiếng đồng hồ trước khi bước vào spa với nụ cười này. Cậu định lừa dối tất cả chúng tớ, hay đang lừa dối chính mình?"

Thanh im lặng. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc trên tường. Rồi, như một quả bóng bị bơm quá căng, lớp vỏ bọc hoàn hảo của Thanh vỡ tan. Cô gục xuống bàn, đôi vai run lên bần bật. Những tiếng nấc nghẹn ngào mà cô đã cố giấu kín suốt bao năm qua giờ đây tuôn ra như thác lũ.

"An ơi... tớ mệt quá. Tớ thực sự rất mệt." Thanh ngước lên, lớp mascara đắt tiền lem nhem quanh đôi mắt đỏ hoe. "Mọi người nhìn vào ai cũng bảo tớ sướng, lấy chồng giàu, làm chủ spa. Nhưng họ đâu biết cái spa này là do bố mẹ chồng đứng tên, chồng tớ thì coi tớ như một món trang sức để đi giao tế. Tớ không có tự do, không có tiền riêng, thậm chí không có quyền được buồn."

An bước lại gần, đặt tay lên vai bạn mình. "Ngày xưa cậu nói cậu muốn trở thành một luật sư để bảo vệ những người phụ nữ bị ngược đãi. Nhớ không?"

Thanh cười cay đắng: "Luật sư? Giờ tớ còn không bảo vệ nổi chính mình. Tớ sợ ly hôn, sợ bố mẹ tớ mất mặt, sợ xã hội cười chê..."

"Vậy thì hãy ngừng sợ đi," An kiên định. "Chúng tớ đang bắt đầu một kế hoạch. Một triển lãm của những giấc mơ dang dở. Lan đang vẽ lại những mẫu thiết kế, Minh đang cầm lại máy ảnh. Chúng tớ cần cậu, Thanh. Không phải bà chủ spa, mà là cô gái chuyên tranh biện của lớp chuyên Văn năm nào."

An đưa cho Thanh lá thư cũ của cô ấy trong hộp thiếc. Thanh nhận lấy, đôi tay run rẩy mở tờ giấy đã ố vàng. Bên trong chỉ có một dòng chữ nắn nón: "Thanh ơi, dù thế giới có sụp đổ, cũng đừng bao giờ để ai đó tước đi tiếng nói của cậu."

Dưới sân, tiếng còi xe hơi sang trọng vang lên báo hiệu chồng Thanh đã đến đón. Thanh lau vội nước mắt, nhìn vào gương, rồi lại nhìn An.

"Cho tớ thời gian," Thanh nói, giọng đã bớt run hơn. "Tớ cần phải thu xếp một vài thứ. Nhưng An này... cảm ơn cậu đã đến đây."

An bước ra khỏi spa, lòng nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn từ Minh: "Tớ đã tìm thấy Nam rồi. Tình hình tệ hơn tớ nghĩ. Cậu ấy đang bị bọn đòi nợ thuê vây quanh. An ơi, chúng ta cần giúp cậu ấy."

An siết chặt túi xách, chạy vội về phía bãi xe. Những người bạn của cô, mỗi người đều đang bị mắc kẹt trong một "vỏ ốc" khác nhau của sự trưởng thành. Nhưng ít nhất, hôm nay, một chiếc vỏ đã bắt đầu nứt ra.