MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Xước Rực RỡChương 5

Vết Xước Rực Rỡ

Chương 5

1,160 từ · ~6 phút đọc

Sáng Chủ nhật, thành phố thức dậy bằng cái vẻ lười biếng và ngột ngạt thường thấy. An ngồi nhìn chằm chằm vào dòng chữ cô đã gõ trên màn hình máy tính từ đêm qua. Một bài viết chưa có tiêu đề, chỉ có những nỗi đau được phơi bày bằng con chữ.

Chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung bần bật. Là mẹ.

"An à, trưa nay nhớ về sớm nhé. Bác Nga bên hội phụ nữ có giới thiệu cho con một đám tốt lắm. Nghe đâu làm trưởng phòng bên ngân hàng, nhà cửa xe cộ có đủ cả. Con đừng có mà thoái thác nữa, 28 tuổi rồi chứ có còn trẻ trung gì đâu."

An nhắm mắt lại, cảm thấy một cơn đau âm ỉ lan từ thái dương xuống cổ. Vẫn là kịch bản cũ: ổn định, lấy chồng, sinh con – một lộ trình "hoàn hảo" mà người lớn đã vạch sẵn để bù đắp cho những vất vả mà họ từng trải qua. Nhưng sau khi chạm tay vào chiếc hộp thiếc đêm qua, cái lộ trình ấy bỗng trở nên nực cười và lạ lẫm.

"Mẹ ơi, trưa nay con bận rồi."

"Bận gì mà bận suốt thế? Con làm hành chính chứ có phải giám đốc đâu mà bận? Đừng có bướng, nghe lời mẹ..."

An không đợi mẹ nói hết câu, cô khẽ tắt máy. Cô đứng dậy, thay chiếc váy công sở gò bó bằng một chiếc quần jeans sờn gối và chiếc áo phông cũ – bộ đồ mà cô vốn chỉ mặc khi ở trong nhà. Cô cầm theo chiếc hộp thiếc và mảnh giấy của Lan, bước ra khỏi phòng trọ.

Hôm nay, cô không đi xem mặt. Cô đi tìm lại chính mình.

Quán cà phê cũ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ gần trường chuyên Lê Quý Đôn. Ngày trước, nơi đây là "căn cứ bí mật" của nhóm năm người. Quán có tên là "Hoài Niệm", một cái tên mà lúc 18 tuổi họ thấy sến súa, nhưng lúc 28 tuổi lại thấy nó đúng đến đau lòng.

Minh đã đợi sẵn ở đó. Cậu ngồi ở chiếc bàn gỗ ngoài ban công, trên bàn là hai ly đen đá không đường và một chiếc máy ảnh cơ đã cũ mòn cả lớp sơn đen.

"Cậu đến sớm thế?" An ngồi xuống đối diện.

"Tớ không ngủ được," Minh gõ nhẹ vào thân máy ảnh. "Tớ đã thử bật nó lên. Nó vẫn chạy, An ạ. Dù pin đã chai và ống kính có chút mốc, nhưng nó vẫn hoạt động."

Hai người ngồi lặng yên, nhìn dòng người qua lại dưới phố. Một lúc sau, cửa quán đẩy ra, tiếng chuông gió kêu "leng keng" quen thuộc. Một người phụ nữ bước vào. Cô ấy mặc một bộ đồ thiết kế tối giản nhưng sắc sảo, mái tóc cắt ngắn cá tính, khác hẳn với hình ảnh cô gái tóc dài nhút nhát năm nào.

Chỉ có đôi kính cận dày cộm trên sống mũi là không thay đổi.

Lan đứng khựng lại khi nhìn thấy An và Minh. Đôi mắt cô sau làn kính dày bỗng chốc nhòe đi. Không có những tiếng reo hò, không có những cái ôm nồng nhiệt như trong phim ảnh. Họ nhìn nhau, cảm nhận được cái sức nặng của mười năm ngăn cách đang dần đổ sập xuống.

"Tớ đã nghĩ là các cậu sẽ không bao giờ đào cái hộp đó lên," Lan lên tiếng, giọng cô khàn đặc.

"Tớ đã nghĩ là cậu đã quên chúng tớ rồi," An đáp lại, giọng nghẹn ngào.

Lan ngồi xuống, cô đặt lên bàn một tập hồ sơ dày. "Tớ không quên. Tớ đã quay lại đó rất nhiều lần. Mỗi lần tớ cảm thấy muốn bỏ cuộc với những con số tài chính ở công ty gia đình, tớ lại ra gốc xà cừ. Tớ viết thư cho các cậu, thực chất là để nhắc nhở chính mình rằng tớ từng có những người bạn mơ mộng đến thế."

Lan mở tập hồ sơ ra. Bên trong không phải là báo cáo tài chính, mà là những bản phác thảo thời trang đầy màu sắc. Những mẫu váy mang hơi hướng của thập niên 90, có chút nổi loạn nhưng lại rất hoài cổ.

"Tớ vẫn vẽ, An ạ. Vẽ lén lút trong những cuộc họp hội đồng quản trị. Vẽ trên những trang sau của hợp đồng kinh tế. Tớ đang chuẩn bị cho một cửa hàng riêng của mình, bí mật thôi, vì bố mẹ tớ chắc chắn sẽ phản đối."

An nhìn những bản vẽ của Lan, rồi nhìn chiếc máy ảnh của Minh. Cô bỗng nhận ra rằng, dù mười năm qua họ đã sống như những "người chết" trong vỏ bọc ổn định, nhưng cái phần linh hồn của năm 18 tuổi vẫn âm thầm tồn tại, như những mầm cây kiên cường đâm xuyên qua lớp bê tông khô cứng của thực tại.

"Chúng ta không thể cứ sống thế này mãi được," Minh nói, giọng cậu kiên định. "Nam và Thanh nữa. Tớ biết Nam đang ngập trong nợ nần vì đầu tư ảo, còn Thanh thì đang sống trong một cuộc hôn nhân chỉ có vỏ bọc giàu sang. Chúng ta phải lôi bọn họ ra khỏi cái hố đó."

An gật đầu. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một kế hoạch điên rồ đang thành hình.

"Chúng ta sẽ làm một cuộc 'triển lãm' của tuổi 18," An đề xuất. "Cậu có ảnh, Lan có thiết kế, tớ có con chữ. Chúng ta sẽ làm ngay tại gốc cây xà cừ vào ngày kỷ niệm trường. Chúng ta sẽ mời Nam và Thanh đến. Không phải với tư cách những người thành đạt, mà với tư cách là những đứa trẻ năm đó."

Lan nhìn An, ánh mắt lo âu nhưng cũng đầy phấn khích: "Nhưng nếu gia đình tớ biết... nếu sếp cậu biết..."

"Thì sao chứ?" An mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất trong suốt mười năm qua. "Cùng lắm là chúng ta chỉ mất đi một công việc mà chúng ta vốn dĩ đã ghét cay ghét đắng. Nhưng nếu không làm, chúng ta sẽ mất đi cả cuộc đời mình."

Ba người chạm tay nhau giữa bàn gỗ cũ kỹ. Một giao ước mới được hình thành. Không còn là những mảnh giấy chôn dưới đất, mà là một hành động phản kháng thực thụ đối với thực tại.

Đúng lúc đó, tin nhắn từ sếp của An lại hiện lên: "An, file Excel sáng nay vẫn lỗi định dạng, cô làm ăn kiểu gì thế?"

An lướt nhẹ tay trên màn hình, chọn dòng chữ "Xóa". Cô tắt nguồn điện thoại, cảm thấy một sự tự do chưa từng có đang lan tỏa. Chương mới của tuổi 28 không bắt đầu bằng một bản báo cáo, mà bắt đầu bằng một sự nổi loạn muộn màng nhưng rực rỡ.