Chiếc đồng hồ cổ trong phòng khách điểm mười hai tiếng trầm đục. Josephine đứng lặng bên giường, nhìn bóng hình Octavius đang chìm trong giấc ngủ sâu. Ánh trăng xanh xao tạt qua cửa sổ, tô đậm những đường nét cứng rỏi nhưng cũng đầy mệt mỏi trên gương mặt hắn. Một bàn tay hắn vẫn đặt hờ trên gối, nơi cô vừa nằm, như một thói quen chiếm hữu ngay cả khi đã ngủ say.
Josephine siết chặt mẩu giấy trong lòng bàn tay. Chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa kia, cô sẽ trở lại làm Josephine Miller – cô sinh viên ngành y với tương lai rộng mở, thoát khỏi những đêm hoan lạc đầy nhục nhã và quyền lực tối tăm của FANGS. Nhưng trái tim cô lại thắt lại một nhịp đau đớn.
Cô nhẹ nhàng thu dọn vài thứ, không quên giấu mảnh giấy ADN rách nát vào trong lớp lót giày. Khi cô vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên từ phía sau:
"Em định đi đâu vào giờ này?"
Josephine đứng tim. Cô quay lại, thấy Octavius đã ngồi dậy, nửa thân trên trần trụi với những múi cơ ẩn hiện trong bóng tối. Đôi mắt xám của hắn không có vẻ gì là vừa thức giấc; chúng sắc lạnh và tỉnh táo đến rợn người.
"Tôi... tôi khát nước," cô nói dối, giọng run rẩy.
Octavius bước xuống giường, từng bước chân chậm rãi như một con báo đang vờn mồi. Hắn tiến sát lại, dồn cô vào góc cửa, hơi thở nồng mùi đàn hương bao vây lấy cô. "Khát nước mà lại mặc quần áo chỉnh tề và cầm theo túi xách sao?"
Hắn giật mạnh chiếc túi trên tay cô, ném văng xuống sàn. Một chiếc điện thoại vệ tinh rơi ra – thứ mà Liam đã tuồn vào cho cô trước đó. Không khí trong phòng lập tức bị rút cạn oxy. Sự phản bội hiện rõ trên gương mặt Octavius, chuyển từ sự điềm tĩnh sang một cơn cuồng nộ đen tối.
"Em vẫn muốn trốn đi cùng gã cảnh sát đó?" Hắn gầm lên, bàn tay thô bạo bóp lấy cổ họng cô, ép mạnh cô vào cánh cửa gỗ. "Sau tất cả những gì tôi đã làm để bảo vệ em khỏi Hội đồng, em vẫn muốn đâm sau lưng tôi?"
"Bảo vệ tôi?" Josephine hét lên qua kẽ răng, nước mắt tràn ra. "Anh bảo vệ tôi bằng cách biến tôi thành nô lệ tình dục sao? Anh giết cha tôi, anh hủy hoại đời tôi, rồi anh mong đợi tôi sẽ trung thành với anh?"
Cơn giận của Octavius bùng nổ. Hắn không nói thêm một lời nào, thô bạo xé toạc chiếc áo khoác cô vừa mặc vào. Hắn nhấc bổng cô lên, ném cô trở lại chiếc giường rộng lớn. Lần này, không có sự dạo đầu, không có sự dịu dàng nào sót lại.
Hắn đè nghiến cô xuống, dùng đôi tay to lớn khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu. "Nếu em thích tự do đến thế, tôi sẽ khiến em không còn sức lực để bước đi nữa!"
Octavius xâm nhập vào cô bằng một cú thúc đầy giận dữ và trừng phạt. Josephine nấc nghẹn, cơ thể cô chưa kịp thích ứng với sự to lớn và cứng nhắc của hắn đã phải gánh chịu những đợt tấn công dồn dập. Hắn thúc mạnh, mỗi nhịp va chạm đều như muốn khảm sâu vào cơ thể cô, nhắc nhở cô rằng chủ nhân của cô là ai.
"Nói đi! Em là của ai?" Octavius gầm lên, môi hắn cắn mạnh vào vai cô đến rướm máu.
"Ưm... đau... buông ra..." Josephine quằn quại, nhưng sự ma sát kịch liệt giữa hai cơ thể lại bắt đầu phản bội cô. Cơn đau dần bị thay thế bởi một luồng điện tê dại lan tỏa khắp các đầu dây thần kinh.
Hắn xoay người cô lại, ép cô quỳ trên nệm trong tư thế đầy sỉ nhục từ phía sau. Octavius nắm lấy tóc cô, kéo ngược ra sau để cô nhìn thấy bóng dáng cả hai trong gương. Hắn tiếp tục những cú đâm rút điên cuồng, mạnh mẽ đến mức chiếc giường gỗ cao cấp phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt liên hồi. Josephine không thể giữ được sự kiên cường nữa, cô nức nở rên rỉ, cơ thể run rẩy theo từng nhịp chuyển động của ác ma.
Đúng lúc Octavius sắp đạt đến đỉnh điểm, tiếng súng nổ vang lên từ phía cổng sau của dinh thự, theo sau là tiếng còi báo động xé toạc màn đêm. Liam đã đến.
Octavius khựng lại một giây, ánh mắt hắn hiện lên sự tàn nhẫn tột độ. Hắn thúc thêm ba cú thật sâu, rót đầy sự nóng bỏng vào trong cô như một cách đóng dấu cuối cùng, rồi nhanh chóng rút ra, khoác vội chiếc áo choàng.
Hắn cầm lấy khẩu súng trên bàn, nhìn Josephine đang nằm rũ rượi trên giường với đôi mắt lạnh lẽo: "Ở yên đây. Nếu em bước ra khỏi phòng, tôi sẽ bắn nát đầu gã cảnh sát đó ngay trước mặt em."
Octavius rời đi, để lại Josephine trong căn phòng vương vãi mùi vị của cuộc hoan lạc tàn bạo. Bên ngoài, mưa bắt đầu nặng hạt, hòa cùng tiếng súng nổ chát chúa. Josephine run rẩy bò dậy, cô biết rằng đêm nay, máu sẽ đổ, và bí mật về cái chết của gia đình cô sắp sửa được phơi bày theo cách kinh khủng nhất.