Dư âm của cuộc hoan lạc cuồng nhiệt để đánh dấu "chủ quyền" trước mặt Isabella vẫn còn vương lại trên cơ thể Josephine. Octavius đã rời đi sau khi để lại trên vai cô một vết cắn đỏ rực, một dấu ấn không thể chối bỏ của kẻ cầm đầu FANGS. Nhưng lần này, thay vì nằm im trong tủi nhục, Josephine ngồi dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng lụa đen và bước ra ban công. Từ trên cao, cô nhìn thấy những bóng đen mặc vest đứng canh gác dày đặc quanh dinh thự.
Sự tĩnh lặng của buổi chiều bị phá vỡ khi Josephine tình cờ nghe thấy tiếng tranh cãi gay gắt phát ra từ phòng làm việc tầng dưới. Giọng nói của Octavius trầm thấp nhưng lạnh đến thấu xương, đối đầu với gã phó chỉ huy tàn nhẫn của FANGS – Enzo.
"Octavius, việc ngài giữ lại con bé đó là một rủi ro!" Enzo gầm lên. "Hội đồng cấp cao của FANGS không hài lòng. Cô ta là con gái của Miller, là cái gai trong mắt các cổ đông nhiên liệu. Nếu ngài không trừ khử cô ta, bọn chúng sẽ tự tay làm điều đó. Ngài đang đặt cả đế chế vào nguy hiểm chỉ vì một người phụ nữ!"
"Câm miệng!" Tiếng đập bàn chát chúa vang lên. "Ở đây, tôi là luật lệ. Bất cứ kẻ nào chạm vào một sợi tóc của Josephine, tôi sẽ bắt cả gia tộc chúng phải chôn chung một huyệt. Kể cả hội đồng."
Josephine đứng chôn chân bên ngoài hành lang, tim đập thình thịch. Hắn đang bảo vệ cô? Kẻ đã cưỡng đoạt cô, kẻ đã giam cầm cô trong ngục tù vàng son này, thực chất lại đang đối đầu với cả thế giới ngầm để giữ mạng cho cô? Một luồng cảm xúc hỗn loạn tràn dâng – sự cảm động không nên có hòa lẫn với nỗi căm hận cố hữu.
Tối hôm đó, Octavius trở về phòng với vẻ mặt mệt mỏi hiếm thấy. Hắn cởi bỏ chiếc áo vest, nới lỏng cà vạt rồi ngồi xuống ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Josephine lặng lẽ tiến lại gần, bàn tay cô run rẩy đặt lên vai hắn. Octavius giật mình, theo bản năng chộp lấy cổ tay cô, nhưng khi nhận ra là cô, ánh mắt hắn dịu lại một cách lạ kỳ.
"Sao chưa ngủ?" Hắn kéo cô vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình.
Josephine nhìn sâu vào đôi mắt xám tro của hắn, sự hống hách thường ngày biến mất, thay vào đó là một vẻ u sầu đầy quyến rũ. "Tại sao anh lại bảo vệ tôi? Anh biết tôi hận anh, biết tôi có thể giết anh bất cứ lúc nào mà."
Octavius nhếch môi, bàn tay thô ráp vuốt ve gương mặt cô. "Vì em là của tôi. Chỉ có tôi mới có quyền làm tổn thương em, hoặc yêu thương em. Những kẻ khác... không xứng."
Dục vọng một lần nữa bùng lên, nhưng lần này nó mang theo một sắc thái khác – sâu sắc và đầy sự che chở. Octavius xoay người Josephine lại, ép cô nằm xuống chiếc thảm lông thú dày trước lò sưởi. Ánh lửa bập bùng nhảy múa trên làn da mật ngọt của cô.
Hắn cởi bỏ lớp áo choàng lụa, phơi bày cơ thể Josephine dưới ánh sáng vàng cam ấm áp. Đôi môi hắn lướt nhẹ từ xương quai xanh xuống đến vùng bụng phẳng lì, mỗi nơi hắn đi qua đều để lại một vệt lửa thiêu đốt. Josephine run lên, cô vòng tay qua cổ hắn, chủ động kéo hắn vào một nụ hôn nồng cháy. Không còn là sự cưỡng ép, lần này cô dâng hiến như một cách để tìm kiếm sự an ủi trong bão tố.
Octavius thâm nhập vào cô một cách chậm rãi, từng tấc một, như muốn cô cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của hắn bên trong mình. Tiếng rên rỉ của Josephine ngân dài, hòa quyện với tiếng lửa lách tách trong lò sưởi. Hắn nâng đôi chân thon dài của cô lên vai, đẩy mạnh những cú thúc đầy uy lực nhưng lại tràn đầy sự mê đắm.
"Nói tên tôi đi..." Octavius thì thầm vào tai cô, hơi thở hắn nóng rực.
"Octavius... ah... Octavius..." Josephine nức nở, cơ thể cô co thắt liên tục quanh sự to lớn của hắn.
Trong khoảnh khắc cao trào tuyệt đỉnh, khi cả hai đều vỡ vụn trong vòng tay nhau, Octavius ôm chặt cô vào lòng, thì thầm một câu nói khiến trái tim Josephine thắt lại: "Dù có chuyện gì xảy ra, đừng bao giờ rời xa tôi. Nếu không, tôi sẽ biến thế giới này thành địa ngục để tìm em."
Josephine nằm trong lòng hắn, nhìn những tàn lửa cuối cùng dần tắt. Cô nhận ra rằng, đằng sau sự tàn nhẫn của "Bóng tối" là một linh hồn cô độc đang cố gắng bấu víu vào ánh sáng duy nhất là cô. Nhưng sự thật về quá khứ của cha cô vẫn là một bóng đen khổng lồ ngăn cách họ. Liệu cô có thể yêu kẻ đã hủy hoại gia đình mình?
Sáng hôm sau, khi Octavius vẫn còn đang ngủ say, Josephine nhận được một mẩu giấy nhỏ được nhét dưới khe cửa từ một người hầu lạ mặt: "Tối nay, 12 giờ ở cổng sau. Liam sẽ đưa em đi. Đây là cơ hội cuối cùng."
Bản hợp đồng máu đã đến lúc phải lựa chọn: Tình yêu tội lỗi hay Sự tự do đầy thù hận?