Josephine bị giam lỏng trong căn phòng ngủ xa hoa suốt ba ngày. Đồ ăn được đưa lên đều đặn, nhưng tuyệt nhiên cô không thấy bóng dáng Octavius. Cho đến sáng ngày thứ tư, cánh cửa không phải do người làm mở ra, mà là một người phụ nữ với khí chất sang chảnh tuyệt đối.
Người phụ nữ đó mặc bộ đồ công sở của Chanel, đôi giày cao gót nện xuống sàn phát ra tiếng kêu đanh thép. Cô ta là Isabella – con gái của một ông trùm dầu mỏ Ý, người được giới mafia đồn đại là vị hôn thê môn đăng hộ đối nhất của Octavius.
"Vậy ra đây là 'món đồ chơi' mới của Octavius?" Isabella tháo kính râm, nhìn Josephine với ánh mắt khinh miệt. "Cũng chỉ là một sinh viên nghèo hèn với vẻ mặt ngây thơ giả tạo."
Josephine đang ngồi bên cửa sổ, cô từ từ đứng dậy. Sự uất ức trong những ngày qua bỗng chốc tìm được chỗ trút. Thay vì sợ hãi, cô hất cằm, bản tính hống hách trỗi dậy: "Đồ chơi hay không thì tôi không biết, nhưng ít ra tôi là người khiến hắn ta phải phát điên mỗi đêm. Còn cô, ngoài cái danh hiệu tự phong, có bao giờ được hắn chạm vào chưa?"
"Mày...!" Isabella giơ tay định tát Josephine, nhưng một bàn tay to lớn đã chặn đứng giữa không trung.
Octavius bước vào, không khí xung quanh lập tức giảm xuống độ âm. Hắn liếc nhìn Isabella bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cô đến đây làm gì?"
"Em chỉ muốn xem kẻ nào đã làm anh xao nhãng công việc của FANGS," Isabella nũng nịu, cố bám lấy cánh tay hắn.
Josephine nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm giác khó chịu lạ lùng. Cô bước tới, đột ngột vòng tay qua cổ Octavius, áp sát cơ thể mảnh mai của mình vào người hắn trước mặt Isabella. Cô biết hắn thích sự chủ động của cô, và cô sẽ dùng nó làm vũ khí.
"Anh yêu, cô ta nói tôi chỉ là đồ chơi. Anh nói xem, đồ chơi có thể làm anh thỏa mãn như thế này không?"
Josephine chủ động hôn lên cổ Octavius, nơi cô biết là điểm nhạy cảm của hắn. Octavius khựng lại, đôi mắt xám tro tối sầm lại vì bất ngờ và dục vọng bùng phát. Hắn đẩy Isabella ra một cách thô bạo: "Cút ra ngoài. Ngay lập tức."
Khi Isabella vừa tức tối rời đi và đóng sầm cửa lại, Octavius lập tức xoay người Josephine, ép cô vào cánh cửa gỗ cứng nhắc.
"Em đang chơi với lửa đấy, Josephine," hắn gằn giọng, bàn tay đã luồn vào dưới lớp áo ngủ mỏng manh của cô.
"Chẳng phải anh thích lửa sao?" Josephine cười thách thức, dù bên dưới cô đang run rẩy.
Octavius không nói thêm lời nào, hắn xé toạc chiếc áo ngủ, phơi bày cơ thể thanh tân dưới ánh nắng ban ngày. Hắn bế xốc cô lên, ép cô quấn chân quanh hông mình rồi thâm nhập ngay tại chỗ. Sự thâm nhập đầy tính chiếm hữu và ghen tuông khiến Josephine ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ vang lên không kiểm soát.
Hắn thúc mạnh, dồn dập như muốn trừng phạt sự bướng bỉnh của cô, nhưng cũng như để khẳng định với chính mình rằng cô là của hắn. Trong cuộc hoan lạc đầy mùi vị tranh giành này, Josephine nhận ra mình đang dần lún sâu vào một trò chơi nguy hiểm – nơi dục vọng là thứ duy nhất giữ cho cô được tồn tại trong mắt ác ma này.