Josephine trở về dinh thự Martinez như một cái xác không hồn. Những dấu hôn đỏ rực trên cổ và bả vai trần như những vết sẹo của sự nhục nhã. Nhưng bên trong đôi mắt xanh ấy, ngọn lửa hận thù không hề tắt lịm, nó âm ỉ cháy, chờ đợi thời cơ để bùng phát.
Octavius không đưa cô về phòng ngủ. Hắn kéo cô vào căn hầm rượu bí mật dưới lòng đất, nơi không gian chỉ có mùi gỗ sồi lâu năm và không khí lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn ném cô lên chiếc sofa bọc da cũ kỹ, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống người con gái đang run rẩy vì lạnh nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu cúi đầu.
"Mảnh giấy đâu?" Octavius đột ngột lên tiếng, thanh âm vang vọng trong căn hầm tối.
Josephine giật mình, hơi thở khựng lại. Cô cố giữ vẻ bình tĩnh: "Tôi không biết anh đang nói gì."
Octavius tiến lại gần, hắn quỳ một chân xuống giữa hai đùi cô, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cổ họng Josephine, không đủ để cô nghẹt thở nhưng đủ để cô cảm nhận được tử thần đang cận kề. "Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi bằng bộ não bác sĩ của em. Tôi đã thấy em giấu nó trong thư phòng. Đưa đây, hoặc tôi sẽ để đám thuộc hạ ngoài kia vào 'chăm sóc' em thay tôi."
Lời đe dọa tàn nhẫn khiến Josephine rùng mình. Cô biết hắn nói được là làm được. Với một kẻ máu lạnh như Octavius, phụ nữ chỉ là công cụ. Cô run rẩy rút mảnh giấy ADN bị xé rách từ trong lớp lót váy ra, ném vào mặt hắn.
"Anh sợ nó sao? Anh sợ sự thật rằng chính tay anh hoặc cha anh đã giết chết gia đình tôi để chiếm đoạt công ty nhiên liệu?" Cô hét lên, nước mắt cuối cùng cũng trào ra vì uất hận.
Octavius nhìn tờ giấy, rồi đột ngột bật cười – một điệu cười điên dại khiến Josephine rùng mình. Hắn xé nát mảnh giấy ngay trước mắt cô, rồi bất ngờ ép cô nằm rạp xuống sofa.
"Sự thật? Ở thế giới này, sự thật thuộc về kẻ mạnh."
Hắn không tháo bỏ quần áo, chỉ thô bạo xé toạc phần dưới của chiếc váy dạ hội đắt tiền. Sự giận dữ vì bị cô điều tra và dục vọng bị kích thích bởi sự phản kháng của cô quyện lại thành một con quái vật. Octavius thâm nhập vào cô một cách tàn nhẫn, không dạo đầu, không vuốt ve.
"A... đau... Octavius, dừng lại!"
Josephine nấc nghẹn, cơn đau xé rách cơ thể khiến cô muốn ngất đi. Nhưng Octavius như hóa điên, hắn thúc mạnh và liên tục, mỗi nhịp va chạm đều khiến chiếc sofa da phát ra tiếng kêu kẽo kẹt chói tai. Hắn vùi đầu vào ngực cô, để lại những vết cắn rướm máu.
"Nếu em muốn hận, vậy thì hãy hận cho sâu vào!" Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt eo cô đến mức để lại những vết hằn tím ngắt. "Cơ thể em đang run rẩy vì tôi, nó đang chào đón tôi dù em có ghét bỏ đến thế nào đi nữa!"
Josephine nhắm mắt lại, cảm nhận sự nhục nhã tột cùng khi cơ thể cô, dù đau đớn, lại bắt đầu phản ứng theo bản năng trước sự mạnh mẽ của hắn. Một luồng nhiệt nóng bỏng len lỏi qua từng thớ thịt, khiến những tiếng rên rỉ phản kháng dần biến thành những tiếng nấc đầy dục vọng.
Trong bóng tối của hầm rượu, Octavius điên cuồng trút bỏ tất cả sự độc tài và chiếm hữu lên người cô. Hắn muốn cô phải tan chảy, phải vỡ vụn, để không còn sức lực mà nghĩ đến việc trả thù hay bỏ trốn. Khi cao trào ập đến, Octavius ôm chặt lấy Josephine, hơi thở dồn dập hòa quyện vào tiếng khóc nức nở của cô.
Hắn buông cô ra, đứng dậy và khoác lại chiếc áo vest, lạnh lùng nói: "Từ nay về sau, em sẽ bị cấm túc trong phòng. Bất cứ ai giúp em rời khỏi đây đều sẽ phải chết. Bao gồm cả gã cảnh sát kia."
Josephine nằm đó, giữa những mảnh giấy vụn và mùi rượu vang nồng nặc, nhận ra rằng sợi dây liên kết giữa cô và ác ma này đã không còn chỉ là sự cưỡng ép. Nó là một loại xiềng xích của dục vọng và thù hận mà cô càng vùng vẫy, nó càng siết chặt.