Josephine nín thở, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng gõ cửa của Liam bên ngoài mỗi lúc một dồn dập, chỉ cách cô một lớp gỗ mỏng và một gã đàn ông đang điên cuồng chiếm hữu mình.
Octavius không hề có ý định dừng lại. Hắn thậm chí còn thúc mạnh hơn, mỗi cú va chạm đều sâu đến mức khiến Josephine phải cắn chặt ngón tay mình để không phát ra tiếng thét. Hắn thích thú nhìn vẻ mặt vừa kinh hoàng, vừa đắm chìm trong dục vọng của cô.
"Trả lời đi, thiên thần..." Octavius thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy khiêu khích, trong khi bàn tay hắn thô bạo nhào nặn khuôn ngực căng đầy của cô. "Nói cho hắn biết em đang bận... 'phục vụ' chủ nhân của em."
Josephine nuốt nước mắt vào trong, cô lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng, cố gắng giữ giọng không run rẩy: "Liam... em không sao. Em hơi mệt nên vào đây nghỉ ngơi... Anh cứ ra ngoài trước đi."
Bên ngoài im lặng một nhịp. Liam dường như vẫn nghi ngờ: "Jo, giọng em lạ lắm. Mở cửa cho anh, anh sẽ đưa em đi khỏi đây."
Nghe đến hai chữ "đưa đi", Octavius mất kiểm soát. Hắn xoay người Josephine lại, ép bụng cô dán chặt vào cửa gỗ, xâm nhập từ phía sau bằng một cú thúc chí mạng. Josephine đập đầu vào cánh cửa, âm thanh trầm đục vang lên khiến Liam bên ngoài giật mình:
"Tiếng gì thế? Jo!"
"Không... không có gì!" Josephine rên rỉ trong hơi thở đứt quãng, cơ thể cô cong lên như một cánh cung dưới sức tấn công tàn bạo của Octavius. "Anh đi đi... làm ơn... đừng để Martinez thấy anh ở đây."
Octavius nhếch môi tàn nhẫn. Hắn nắm lấy tóc cô, kéo ngược ra sau để cô nhìn thấy chính mình trong gương – một người phụ nữ với bộ váy xộc xệch, đôi mắt đờ đẫn vì khoái lạc và sợ hãi. Hắn cố tình tạo ra những âm thanh va chạm xác thịt rõ mồn một.
Đến khi tiếng bước chân của Liam xa dần, Octavius mới thô bạo nhấc bổng cô lên bàn trang điểm, gạt phăng mọi thứ mỹ phẩm xuống sàn. Hắn không còn chút kiêng dè nào, cuồng nhiệt chiếm đoạt cô như để trừng phạt cho sự hiện diện của kẻ kia.
"Em muốn đi cùng hắn?" Hắn gầm lên, từng nhịp đâm rút như muốn nghiền nát cô. "Cả đời này, trừ khi em chết, nếu không em đừng hòng thoát khỏi vòng tay tôi."
Josephine không còn sức để phản kháng, cô chỉ có thể nấc lên theo từng nhịp chuyển động của hắn. Trong cơn cực khoái trào dâng khiến trí não tê liệt, cô cảm nhận được sự chiếm hữu của Octavius không chỉ là thể xác. Hắn đang cố khảm sâu bản thân vào linh hồn cô, dùng dục vọng để xóa sạch mọi ký ức về người đàn ông khác.
Khi trận hoan lạc điên cuồng kết thúc, Octavius để lại cô ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, váy áo rách mướp. Hắn đứng dậy, lạnh lùng chỉnh lại trang phục, không quên để lại một lời đe dọa:
"Hắn ta sẽ chết nếu em còn nhìn hắn một lần nữa. Nhớ lấy."
Cánh cửa mở ra rồi đóng sầm lại. Josephine run rẩy thu mình lại một góc. Cô biết, mình không chỉ là tù nhân của FANGS, mà đã thực sự rơi vào chiếc bẫy tình dục và quyền lực không lối thoát của ác ma mang tên Octavius Martinez. Nhưng trong tay cô vẫn còn mảnh giấy ADN ấy – vũ khí duy nhất để cô lật ngược thế cờ.