Sự căng thẳng trong thư phòng chưa kịp nguội lạnh thì Octavius đã ném cho Josephine một chiếc hộp nhung lớn. Bên trong là một bộ váy dạ hội màu đỏ rượu chát, xẻ sâu ở ngực và hở trọn tấm lưng trần. Đi kèm là một bộ trang sức kim cương lấp lánh nhưng nặng nề, tựa như những chiếc xiềng xích xa xỉ.
"Mặc vào. Tối nay em sẽ đi cùng tôi," hắn ra lệnh, ánh mắt lướt qua những vết đỏ bầm trên cổ cô với vẻ thỏa mãn của một kẻ vừa đánh dấu lãnh thổ.
Buổi tiệc diễn ra tại một trong những khách sạn sang trọng nhất thế giới thuộc sở hữu của tập đoàn Martinez. Không gian ngập tràn mùi tiền bạc, nước hoa đắt tiền và những âm mưu chính trị ngầm. Khi Octavius bước vào với Josephine bên cạnh, mọi cuộc trò chuyện đều dừng lại. "Bóng tối" chưa bao giờ công khai mang theo một người phụ nữ nào lâu đến thế, nhất là một cô gái mang vẻ đẹp thanh thuần nhưng đôi mắt lại rực lửa hận thù như Josephine.
Octavius siết chặt eo cô, bàn tay hắn cố ý chạm vào phần da thịt nhạy cảm nơi mạn sườn, ép cô sát vào lồng ngực mình.
"Mỉm cười đi, thiên thần của tôi. Đừng để họ thấy em đang muốn giết tôi," hắn thì thầm, môi lướt nhẹ qua vành tai cô.
Josephine nở một nụ cười rạng rỡ nhưng giả tạo. Cô lướt mắt qua đám đông và đột ngột khựng lại. Ở góc phòng, một người đàn ông trẻ tuổi trong bộ quân phục đang nhìn cô với vẻ bàng hoàng. Đó là Liam – người anh họ xa và cũng là người luôn thầm bảo vệ cô từ nhỏ. Liam hiện là một sĩ quan cảnh sát đang điều tra về các hoạt động của FANGS.
Sự bối rối của Josephine không lọt qua được đôi mắt cú vọ của Octavius. Hắn lập tức nhận ra con mồi của mình đang dao động. Một cơn ghen tuông vô căn cứ nhưng mãnh liệt bùng lên trong lòng gã thủ lĩnh mafia.
Hắn không nói một lời, kéo tuột cô vào phòng nghỉ VIP ngay phía sau sảnh tiệc. Vừa đóng sập cửa, Octavius đã ép cô vào bức tường lạnh lẽo, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ.
"Hắn ta là ai? Kẻ vừa nhìn em như muốn nuốt chửng em ấy?"
"Anh điên rồi, đó chỉ là..."
Josephine chưa kịp nói hết câu, Octavius đã thô bạo khóa môi cô bằng một nụ hôn nồng nặc vị ghen tuông. Hắn không hề dịu dàng, đôi bàn tay to khỏe nhấc bổng cô lên, ép đôi chân thon dài của cô quấn lấy hông mình. Chiếc váy đắt tiền bị kéo xếch lên tận eo, để lộ sự trần trụi đầy khiêu khích.
"Octavius... dừng lại... đây là khách sạn..." cô thở dốc, hai tay đẩy mạnh vào vai hắn.
"Tôi sở hữu nơi này, và tôi sở hữu cả em!" Octavius gầm nhẹ.
Hắn không tháo bỏ hoàn toàn trang phục, chỉ kéo khóa quần và tiến vào cô bằng một cú thúc đầy chiếm hữu ngay trong tư thế đứng. Sự xâm nhập đột ngột khiến Josephine ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ bị nuốt chửng bởi tiếng nhạc giao hưởng vọng lại từ sảnh tiệc bên ngoài.
Ở bên kia bức tường mỏng manh, hàng trăm quan khách đang nâng ly chúc tụng quyền lực của Martinez, trong khi ở đây, thủ lĩnh của họ đang điên cuồng trút bỏ dục vọng vào người con gái mà hắn vừa yêu vừa hận. Octavius di chuyển mạnh bạo, mỗi nhịp đâm đều như muốn khắc sâu vào tâm trí cô rằng cô chỉ thuộc về một mình hắn.
Trong cơn khoái lạc điên cuồng, Josephine vô tình nhìn thấy qua khe cửa khép hờ, Liam đang đi tới hành lang này để tìm cô. Sự sợ hãi bị phát hiện hòa quyện với sự kích thích tột độ khiến cơ thể cô co thắt dữ dội, ôm chặt lấy sự to lớn của Octavius.
Hắn nhận ra sự cao trào của cô, nhếch môi đầy đắc thắng. Hắn thúc thêm vài cú thật sâu, rót đầy sự nóng bỏng vào bên trong cô đúng lúc có tiếng gõ cửa vang lên.
"Thưa ngài Martinez? Ngài có trong đó không?" Giọng của Liam vang lên đầy lo lắng.
Octavius nhìn Josephine, đôi mắt hắn hiện lên vẻ tàn nhẫn cực độ. Hắn vẫn giữ nguyên sự liên kết giữa hai cơ thể, ghé sát môi cô và thì thầm: "Trả lời hắn đi... hay em muốn tôi mở cửa để hắn thấy em đang run rẩy dưới thân tôi như thế nào?"