Cơn bão tình dục trong thư phòng để lại một đống hỗn độn. Octavius thong thả thắt lại thắt lưng, nhìn Josephine đang ngồi bất động trên bàn, mái tóc rối bời và đôi mắt đỏ hoe nhưng không hề có lấy một giọt nước mắt van xin. Hắn nhặt bức ảnh cũ dưới sàn lên, ánh mắt thoáng qua một tia dao động cực nhanh rồi trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.
"Em rất quan tâm đến quá khứ của tôi sao?" Hắn hỏi, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm.
Josephine điều chỉnh lại hơi thở, cô mặc kệ sự đau rát nơi hạ thân, cố gắng ngồi thẳng lưng. Cô biết mình đang chơi một canh bạc với quỷ dữ. Nếu cô tỏ ra sợ hãi, hắn sẽ nghiền nát cô. Nhưng nếu cô có quân bài trong tay, hắn sẽ phải dè chừng.
"Tôi không quan tâm đến anh," cô đáp, giọng khàn đặc nhưng đanh thép. "Tôi quan tâm đến cái chết của bác sĩ Miller mười năm trước. Bản báo cáo ADN đó... đó là về cha tôi, đúng không?"
Sát khí trong phòng đột ngột tăng cao. Octavius tiến sát lại, đôi tay to lớn chống xuống mặt bàn, giam cô vào giữa. Áp lực từ hắn khiến Josephine thấy khó thở, nhưng cô vẫn trừng mắt nhìn lại.
"Em biết quá nhiều rồi đấy, Josephine." Hắn rít qua kẽ răng. "Trong thế giới này, kẻ biết nhiều thường không sống thọ. Em nghĩ tôi sẽ làm gì với em đây? Thủ tiêu em, hay biến em thành món đồ chơi hỏng để không ai có thể dùng được nữa?"
Josephine bật cười, một nụ cười đầy châm biếm: "Anh sẽ không giết tôi. Vì anh vẫn chưa có được thứ anh muốn. Anh chiếm đoạt cơ thể tôi, nhưng mỗi khi anh nhìn vào mắt tôi, anh thấy gì? Sự khinh bỉ. Và điều đó đang gặm nhấm cái tôi kiêu ngạo của anh từng ngày, đúng không 'Bóng tối'?"
Sự hống hách của cô như một gáo nước lạnh tạt vào mặt vị thủ lĩnh mafia. Octavius chưa từng thấy ai dám sỉ nhục hắn trực diện như thế. Cơn giận và dục vọng một lần nữa bùng nổ. Hắn không nói lời nào, thô bạo xoay người cô lại, ép mặt cô xuống mặt bàn gỗ lạnh lẽo, ngay trên đống hồ sơ về gia đình cô.
"Em muốn khiêu khích tôi? Được thôi."
Hắn không tháo trói tay cô, mà dùng tư thế từ phía sau để xâm nhập một lần nữa. Sự thâm nhập đột ngột và mạnh bạo khiến Josephine thốt lên một tiếng kêu đau đớn. Octavius không hề dịu dàng, hắn nắm lấy tóc cô, kéo ngược ra sau để cô phải nhìn vào hình ảnh phản chiếu của cả hai trong tấm kính tủ sách.
"Nhìn đi! Nhìn xem thiên thần trong sạch đang rên rỉ dưới thân ác ma như thế nào!" Hắn gầm lên, những cú thúc dồn dập như muốn đóng đinh cô vào mặt bàn.
Trận hoan lạc này không còn là sự hưởng thụ, mà là một cuộc chiến của quyền lực. Josephine cắn chặt môi đến bật máu để ngăn những tiếng rên rỉ, nhưng cơ thể cô lại phản ứng dữ dội. Sự ma sát giữa làn da mịn màng và mặt gỗ thô cứng, cộng với sự thâm nhập thô bạo của Octavius tạo nên một cảm giác vừa đau đớn vừa kích thích đến điên dại.
Đỉnh điểm của cuộc truy hoan, Octavius gục đầu vào hõm cổ cô, hơi thở hổn hển. Trong khoảnh khắc yếu lòng ngắn ngủi đó, hắn thì thầm: "Đừng cố tìm hiểu thêm gì nữa... nếu em muốn giữ lấy mạng sống này."
Hắn rời đi, để lại một mình Josephine trong thư phòng vắng lặng. Cô run rẩy nhặt lại mảnh giấy ADN bị xé rách một góc mà cô đã nhanh tay giấu đi trong lúc hắn đang mê muội. Cô biết mình đã chạm đúng vào vết thương của hắn.
Mối quan hệ của họ bây giờ không chỉ là nợ nần, không chỉ là dục vọng, mà là một cuộc rượt đuổi sinh tử mà kẻ nào động lòng trước, kẻ đó sẽ thua trắng tay.