MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Hôn Thê Của Trùm Mafia: Đừng Mong Chạy ThoátChương 14

Vị Hôn Thê Của Trùm Mafia: Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 14

818 từ · ~5 phút đọc

Không khí trong căn phòng đông đặc lại như một khối chì. Octavius vẫn duy trì sự liên kết xác thịt với Josephine, nhưng đôi mắt xám tro vốn dĩ chỉ có dục vọng và quyền lực giờ đây bị phủ lấp bởi một tầng sương lạnh lẽo của sự hoài nghi. Những lời của Liam như những nhát dao đâm xuyên qua lớp giáp sắt mà hắn đã dày công xây dựng bấy lâu.

"Cậu nói... cha tôi?" Octavius rít qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp đến đáng sợ.

Hắn đột ngột rút ra khỏi cơ thể Josephine. Sự rời đi đột ngột khiến cô hụt hẫng, ngã quỵ xuống nệm, hơi thở vẫn còn dồn dập và làn da vẫn còn đỏ ửng vì cuộc hoan lạc dang dở. Octavius bước đến trước mặt Liam, túm lấy cổ áo gã cảnh sát, nhấc bổng gã lên như một con búp bê vải.

"Cậu đang cố dùng đòn tâm lý để cứu lấy cái mạng hèn mọn của mình sao?"

Liam ho sặc sụa, máu lẫn với nước bọt văng lên sàn đá. Gã cười thảm hại: "Mười năm trước... dự án nhiên liệu sinh học của cha Jo... nó không chỉ là kinh doanh. Nó là bằng chứng về việc cha mày đã rửa tiền và tàn sát các gia tộc Ý khác để thâu tóm FANGS. Cha cô ấy đã chết để bảo vệ bí mật đó. Mày... Octavius, mày chỉ là một con tốt trong bàn cờ máu của chính cha mình."

Octavius im lặng. Một sự im lặng đáng sợ hơn cả ngàn tiếng súng. Hắn buông tay, để Liam ngã sụp xuống đất. Hắn quay lại nhìn Josephine – người con gái đang run rẩy dùng tấm chăn che đi thân thể rách nát. Lần đầu tiên, trong ánh mắt của "Bóng tối", Josephine thấy một tia nứt vỡ.

"Đưa hắn đi," Octavius ra lệnh cho thuộc hạ, giọng nói không còn chút cảm xúc. "Nhưng không được để hắn chết. Tôi cần hắn sống để kiểm chứng sự thật."

Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, Octavius tiến về phía giường. Josephine lùi lại, đôi mắt xanh đẫm nước nhìn hắn với sự căm phẫn tột độ. "Nếu những gì anh ấy nói là thật... thì mỗi lần anh chạm vào tôi, anh đều đang vấy máu của cha tôi lên người tôi."

"Câm miệng!" Octavius gầm lên. Hắn chộp lấy cổ chân đang bị xiềng xích của cô, kéo mạnh cô về phía mép giường.

Dục vọng trong hắn lúc này không còn là sự chiếm hữu đơn thuần, mà là một cách để trốn tránh thực tại điên rồ này. Hắn cần cảm nhận cô, cần sự ấm áp và tiếng rên rỉ của cô để khẳng định rằng hắn vẫn còn quyền kiểm soát một thứ gì đó, khi mà cả thế giới quan của hắn đang sụp đổ.

Octavius thô bạo đẩy Josephine nằm ngửa ra, hai tay hắn siết chặt lấy cổ tay cô ép xuống nệm. Hắn không hôn cô, hắn vùi đầu vào khe ngực cô, cắn xé như một con thú bị dồn vào đường cùng.

"Anh là đồ quỷ dữ! Buông tôi ra!" Josephine vùng vẫy, tiếng xiềng xích vàng va chạm vào thành giường tạo nên những âm thanh chói tai.

Nhưng Octavius như người lên cơn nghiện, hắn thâm nhập vào cô lần nữa với một sự điên cuồng chưa từng có. Những cú thúc dồn dập, mạnh đến mức Josephine cảm thấy xương chậu mình như muốn vỡ vụn. Hắn không nhìn cô, hắn nhắm nghiền mắt, hơi thở khàn đặc: "Em là của tôi... dù cha tôi có làm gì, dù cha em có chết thế nào... em vẫn phải ở dưới thân tôi!"

Trận hoan lạc này mang vị đắng của sự tuyệt vọng. Josephine khóc nức nở, nhưng sự kích thích từ thể xác vẫn kéo cô vào vòng xoáy dục vọng mà hắn tạo ra. Cô hận bản thân mình vì đã phản ứng lại dưới những cú đâm rút tàn nhẫn của kẻ thù.

Khi cao trào ập đến, Octavius ôm ghì lấy cô, tiếng gầm của hắn chứa đựng cả sự đau đớn lẫn phẫn nộ. Hắn gục đầu trên ngực cô hồi lâu, nhịp tim đập loạn xạ.

Hắn đứng dậy, mặc lại quần áo mà không nhìn cô lấy một lần. "Tôi sẽ đi tìm sự thật. Nếu cậu ta nói dối, tôi sẽ đích thân băm vằm cậu ta ngay trước mặt em. Còn nếu là thật..."

Hắn khựng lại ở cửa, bóng lưng cao lớn run rẩy nhẹ. "... thì em cũng đừng mong tôi buông tha cho em."

Cánh cửa đóng sầm lại. Josephine nằm đó, cổ chân vẫn bị xích, giữa đống lộn xộn của dục vọng và thù hận. Cô biết, đế chế FANGS sắp sửa chìm trong biển lửa, và cô chính là mồi lửa khởi đầu cho tất cả.