MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Hôn Thê Của Trùm Mafia: Đừng Mong Chạy ThoátChương 15

Vị Hôn Thê Của Trùm Mafia: Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 15

907 từ · ~5 phút đọc

Bóng đêm bao trùm lấy dinh thự Martinez, nhưng trong mật thất nằm sâu dưới tầng hầm của khu nhà cũ – nơi chỉ có các đời thủ lĩnh FANGS mới được phép đặt chân vào – Octavius đang đối mặt với địa ngục. Hắn cầm trên tay những tập hồ sơ đã mờ dấu mực, những cuộn băng ghi âm cũ kỹ từ mười năm trước.

Mỗi lời thú tội của những kẻ đã chết, mỗi bản danh sách nạn nhân đều có tên "Miller". Cha của hắn, người đàn ông mà hắn từng kính trọng như một vị vua, thực chất là một kẻ diệt chủng tàn bạo. Ông ta không chỉ giết cha Josephine, mà còn dàn dựng một vụ tai nạn để xóa sổ toàn bộ những người biết về vụ rửa tiền xuyên quốc gia. Octavius cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt, một sự ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng. Hắn chính là con trai của kẻ đã tạo ra cơn ác mộng cho người con gái hắn khao khát nhất.

Trên lầu, Josephine không hề hay biết về sự suy sụp của Octavius. Cô đang tận dụng từng giây phút hắn vắng mặt. Sợi xích ở chân là một trở ngại, nhưng cô không phải là một nữ sinh yếu đuối.

Khi gã thuộc hạ tên Marco mang khay thức ăn vào, Josephine không còn nằm im chịu đựng. Cô ngồi trên giường, chiếc áo lụa mỏng manh cố tình để trễ nải, lộ ra bờ vai trắng ngần và những vết dấu hằn đỏ mà Octavius để lại.

"Marco..." Cô gọi bằng giọng khàn đặc, đầy vẻ mời gọi nhưng cũng rất hống hách. "Octavius đi rồi, tôi đói. Nhưng tôi muốn uống loại rượu vang lâu năm ở kệ thứ ba trong hầm."

"Thưa cô, ông chủ đã dặn..."

"Ông chủ của anh đang bận điên cuồng vì bí mật của cha hắn!" Josephine cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm. "Anh nghĩ mình là ai mà dám từ chối tôi? Hay anh muốn khi hắn quay lại, tôi sẽ nói với hắn rằng anh đã nhìn trộm tôi tắm?"

Sự hống hách của cô khiến gã thuộc hạ lúng túng. Hắn biết Octavius chiếm hữu Josephine điên cuồng đến mức nào. Nếu cô chỉ cần thêu dệt một lời nói dối, hắn sẽ mất mạng.

"Tôi... tôi sẽ đi lấy ngay."

Ngay khi Marco vừa quay lưng, Josephine rút chiếc nĩa bạc cô đã giấu từ bữa trưa, điên cuồng tác động vào ổ khóa của sợi xích chân. Với kiến thức về giải phẫu học của một sinh viên y khoa, cô biết cách dùng lực để xoay chuyển cấu trúc khóa.

Cạch.

Sợi xích rơi xuống. Josephine không chạy ra cửa chính. Cô biết mình phải tìm Liam.

Cô lẻn xuống hầm ngầm dành cho tù nhân. Mùi máu và sự ẩm mốc khiến cô buồn nôn. Ở phòng giam cuối cùng, cô thấy Liam đang nằm bất động. Nhưng trước khi cô kịp chạm vào khóa cửa, một bàn tay lạnh ngắt như thép đã tóm lấy tóc cô, giật ngược ra sau.

"Em định đi đâu, thiên thần của tôi?"

Octavius đứng đó, đôi mắt hắn không còn là màu xám tro thường ngày mà đã chuyển sang màu đỏ rực của sự điên loạn. Hắn không hề tức giận vì cô trốn thoát, hắn chỉ trông như một kẻ vừa bước ra từ cõi chết.

Hắn đẩy cô vào trong phòng giam của Liam, rồi đóng sầm cửa lại. Octavius ép cô vào bức tường đá thô ráp, ngay trước mặt người anh họ đang thoi thóp.

"Hắn nói đúng, Josephine. Cha tôi là một con quỷ," Octavius thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự đe dọa. "Và máu của con quỷ đó đang chảy trong người tôi. Em hận tôi đúng không? Em muốn giết tôi đúng không?"

Hắn thô bạo xé nát chiếc áo lụa của cô, ép cơ thể trần trụi của cô vào lớp đá lạnh lẽo và đầy bùn đất. Trước ánh mắt lờ mờ của Liam, Octavius thâm nhập vào cô với một sự cuồng bạo chưa từng có.

"A... Octavius... dừng lại... anh điên rồi!" Josephine nức nở, sự nhục nhã khi bị chiếm đoạt trong phòng giam bẩn thỉu này vượt xa mọi giới hạn cô có thể chịu đựng.

"Đúng, tôi điên rồi! Điên vì em, điên vì sự thật này!" Octavius gầm lên, hắn thúc mạnh đến mức đầu Josephine va vào vách đá. "Nếu tôi là con trai của quỷ, tôi sẽ biến em thành cô dâu của quỷ! Em sẽ không bao giờ được cứu rỗi, Josephine! Cả đời này em phải chìm dưới thân tôi để trả món nợ máu mà cha em đã để lại!"

Cuộc hoan lạc trong ngục tối mang theo mùi vị của máu, đất cát và sự tuyệt vọng tột cùng. Octavius điên cuồng chiếm lấy cô như để trừng phạt chính bản thân mình. Josephine không còn sức để mắng nhiếc, cô chỉ có thể rên rỉ trong sự đau đớn tột độ khi mỗi nhịp đâm rút của hắn đều mang theo sự thù hận truyền kiếp.

Khi tất cả kết thúc, Octavius gục đầu vào vai cô, hơi thở hổn hển hòa cùng tiếng khóc nức nở của Josephine. Giữa bóng tối của nhà tù, ranh giới giữa kẻ thù và người tình đã hoàn toàn bị xóa sạch bởi một sự thật quá kinh khủng để đối mặt.