Màn hình iMac 27 inch tỏa ra luồng ánh sáng xanh loang loáng, phản chiếu lên cặp kính cận dày cộp của Nguyễn Văn Tèo. Đã là 11 giờ đêm, văn phòng chỉ còn tiếng lạch cạch của bàn phím và tiếng thở dài thườn thượt của một gã Designer đang mắc kẹt trong mớ hỗn độn mang tên “Sửa lại cái logo cho nó sang lên nhưng vẫn phải rực rỡ”. Tèo, hay còn gọi là Tony Nguyễn trên mạng xã hội, vừa uể oải nhấn Command + S lần thứ 100 trong ngày, vừa đưa tay với lấy chiếc điện thoại.
Thói quen tội lỗi của những kẻ làm đêm là lướt Facebook để tìm chút "Dopamine" rẻ tiền. Và rồi, định mệnh ập đến nhanh như một cú tát.
Bảng tin hiện lên tấm hình của Lê Hoàng Mai – nàng trưởng phòng Marketing có nụ cười làm bừng sáng cả cái công ty khô khan này. Trong ảnh, Mai khoác trên mình bộ váy thể thao xếp ly màu trắng tinh khôi, mái tóc đuôi ngựa cột cao năng động, tay cầm một chiếc vợt có hình thù lạ mắt. Cô đứng trên một cái sân sơn màu xanh dương dịu mắt, dưới ánh đèn cao áp lung linh không kém gì sân khấu ca nhạc.
Dòng Caption đính kèm ngắn gọn nhưng có sức công phá hơn cả lệnh sửa file của sếp: “Sáng họp, tối Pock Pock. Tìm người cùng đánh đôi, ưu tiên người có tư duy chiến thuật và sự bền bỉ. Có ai không nhỉ?”
Tèo khựng lại. "Pock Pock"? Tư duy chiến thuật? Đánh đôi?
Đầu óc của một Senior Graphic Designer bắt đầu nhảy số. Tèo không giỏi bóng đá vì sợ va chạm làm gãy gọng kính. Tèo không đánh cầu lông vì mỗi lần nhảy lên đập cầu là y như rằng quần đùi sẽ bị rách đáy. Nhưng cái môn thể thao có quả bóng nhựa đục lỗ này trông có vẻ… nhàn. Nhìn cái vợt kia kìa, nó to và dẹt như cái thớt gỗ mẹ Tèo hay dùng ở quê, đánh trượt thế nào được?
"Đây rồi! Cơ hội đổi đời của mày đây rồi Tèo ơi!" – Tèo lẩm bẩm, mắt rực sáng.
Trong tâm trí của gã mộng mơ, một kịch bản hoàn hảo hiện ra: Tèo xuất hiện trên sân trong bộ đồ hiệu lấp lánh, vung vợt một cách lãng tử, cứu những quả bóng không tưởng rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Mai. Nàng sẽ nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, bỏ qua gã Hoàng "Six-pack" bên phòng Kinh doanh chỉ biết dùng cơ bắp để khè người. Tư duy chiến thuật? Thiết kế Layout cả ngày chả lẽ không tính toán được quỹ đạo một quả bóng nhựa? Sự bền bỉ? Thức đêm sửa file 48 tiếng không ngủ thì ai bền bỉ qua được gã Designer này?
Ngay lập tức, Tèo mở một tab mới trên trình duyệt. Tìm kiếm: "Pickleball là gì?", "Vợt Pickleball xịn nhất", "Thời trang Pickleball cho người gầy".
Sau 15 phút ngâm cứu "thần tốc", Tèo kết luận: Đây là môn thể thao của giới thượng lưu, của những người có gu. Và để tán được Mai, bước đầu tiên không phải là tập luyện, mà là phải… đẹp.
"Shop ơi, chốt cho mình cây vợt Carbon vân chìm này nhé. Loại 8 triệu ấy. Có ship hỏa tốc trong đêm không?"
Ngón tay Tèo run run khi nhấn nút thanh toán. Đó là số tiền bằng hai tháng lương thực nhận sau khi trừ tiền phạt đi muộn. Nhưng không sao, đầu tư cho tình yêu là khoản đầu tư không bao giờ lỗ. Tèo tự nhủ, trong khi tưởng tượng ra cảnh mình và Mai cùng nâng cúp vô địch, rồi cùng nhau đăng một tấm ảnh check-in khiến cả công ty phải nổ mắt ghen tị.
Sáng hôm sau, Tèo đến công ty với quầng thâm mắt sâu hơn thường lệ, nhưng môi lại nở nụ cười đắc thắng. Nam "Content" – gã bạn thân kiêm "đồng phạm" trong mọi vụ sống ảo, lù lù xuất hiện sau lưng Tèo, liếc nhìn màn hình đang dừng ở trang web bán đồ thể thao.
"Ơ kìa Tony, định đổi nghề đi bán tạp hóa hay sao mà nghiên cứu thớt nhựa kỹ thế?" – Nam cười hố hố.
"Thớt cái đầu ông! Đây là Pickleball. Môn thể thao thời thượng nhất hiện nay đấy. Mai 'Visual' vừa rủ người đánh đôi kìa, tôi phải chuẩn bị lộ trình chiếm lĩnh sân đấu ngay lập tức."
Nam "Content" nheo mắt nhìn Tèo từ đầu đến chân:
"Ông? Đánh đôi với Mai? Ông có biết vạch Kitchen là cái gì không? Có biết luật thi đấu không? Hay định ra sân đứng tạo dáng cho tôi quay TikTok?"
Tèo hất cằm, chỉnh lại gọng kính:
"Kỹ thuật là thứ có thể học, nhưng thần thái là thứ phải có sẵn. Tôi đã đặt vợt 8 triệu rồi. Chiều nay sân số 4 khu Đô thị, ông đi theo quay cho tôi mấy shot 'debut' thật ngầu. Nhớ canh góc nào cho chân tôi trông dài ra một tí."
Nam thở dài, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng ranh ma của một kẻ làm nội dung lâu năm:
"Được thôi, tôi sẽ đi. Nhưng tôi báo trước, cái môn này trông thế thôi chứ không 'vô tri' như ông nghĩ đâu. Coi chừng chưa kịp 'Pock Pock' với người đẹp thì đã 'Oẳng Oẳng' vì trật khớp đấy."
Tèo không thèm chấp. Trong đầu anh lúc này chỉ có hình ảnh Mai trong bộ váy xếp ly. Anh lấy điện thoại ra, soạn sẵn một dòng trạng thái đầy ẩn ý: "Có những trận đấu không phải để thắng thua, mà để tìm thấy người đồng điệu. Chiều nay, sân sẽ cháy!".
Tèo không biết rằng, cái "cháy" duy nhất của chiều nay không phải là sân bóng, mà chính là cái liêm sỉ sắp bị nướng chín của anh. Chiếc caption hào nhoáng ấy đang chuẩn bị mở đầu cho một chuỗi bi hài kịch mà chính gã Senior Designer này cũng không thể dùng Photoshop để chỉnh sửa được.
Tiếng thông báo Messenger vang lên. Mai vừa thả tim vào dòng trạng thái của anh. Tèo sướng rân người, tim đập nhanh hơn cả lúc bị sếp gọi vào phòng họp. Anh chưa biết rằng, đằng sau cái "thả tim" ấy là một cô gái thực sự am hiểu thể thao, người cực kỳ dị ứng với những gã chưa biết cầm vợt đã lo mua đồ hiệu.
Số phận đã an bài. Chiều nay, tại sân số 4, "huyền thoại" Tony Nguyễn sẽ chính thức ra mắt. Một chiếc Caption đã được đăng, và hai số phận – một kẻ lừa mình dối người và một cô nàng nghiêm túc – chuẩn bị va vào nhau theo cách đau đớn nhất có thể.