MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVì nàng, tôi đi đánh PickleballChương 2: Chiếc ví khóc thét và cây vợt Carbon "phong thủy"

Vì nàng, tôi đi đánh Pickleball

Chương 2: Chiếc ví khóc thét và cây vợt Carbon "phong thủy"

1,281 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông báo tin nhắn của ngân hàng vang lên giữa đêm khuya thanh vắng như một bản nhạc chiêu hồn. Tèo nhìn chằm chằm vào dòng số dư vừa bị trừ mất tám triệu đồng mà tim thắt lại. Tám triệu. Đó là cái giá cho sự lãng mạn, hoặc là cái giá cho sự ngu ngốc, tùy vào việc chiều mai anh có thể hiện được gì trên sân hay không.

"Không sao, đầu tư cho bản thân không bao giờ lỗ," Tèo lẩm bẩm, tự trấn an mình bằng cái lý lẽ mà các "diễn giả" trên mạng vẫn hay rao giảng.

Sáng hôm sau, chưa kịp để hừng đông ló dạng, Tèo đã bật dậy. Anh dành cả buổi sáng để chuẩn bị. Việc đầu tiên là dán lại gọng kính bằng loại keo siêu dính vì anh sợ những cú đập bóng (Smash) mà anh vừa xem trên YouTube có thể làm bay kính. Tiếp theo là khâu quan trọng nhất: Soạn đồ.

Chiếc túi đựng vợt to oạch mang nhãn hiệu "Pro Athlete" được Tèo lôi ra từ gầm giường. Anh cẩn thận xếp vào đó một chai xịt khoáng (để giữ da mặt không bị khô dưới nắng), một tập khăn giấy thơm (để đưa cho Mai khi nàng đổ mồ hôi), và hai vỉ thuốc giảm đau (đề phòng trường hợp cơ thể già nua của một gã Designer biểu tình). Cuối cùng, món bảo bối xuất hiện: Cây vợt Carbon màu đen nhám với những đường vân chìm sang trọng.

Tèo cầm vợt, đứng trước gương soi. Anh thử vung một cú "Backhand" như các vận động viên chuyên nghiệp.

Cốp!

Đầu vợt va thẳng vào cạnh tủ quần áo. Một vết xước nhỏ xuất hiện trên lớp sơn đen bóng loáng. Tèo xót xa như thể vừa bị ai đó cào vào mặt mình.

"Trời ơi, tám triệu của tôi!" anh rên rỉ, vội vàng lấy khăn mềm lau đi lau lại chỗ xước. Anh tự nhủ, cây vợt này mang "phong thủy" của sự chiến thắng, nó không thể bị tổn thương trước khi lâm trận được.

Buổi chiều tại văn phòng, Tèo không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Sếp giao sửa cái banner, anh lại lỡ tay đổ màu xanh của sân Pickleball thay vì màu đỏ thương hiệu. May mà sếp đang mải lướt web nên không để ý. Nam "Content" đi ngang qua, vỗ vai Tèo một cái đau điếng:

"Này Tony, cây vợt 'phong thủy' của ông đâu rồi? Hay là lại để quên ở nhà vì sợ... mòn vợt?"

"Ông đừng có mà trù ẻo. Vợt đang nằm trong bao kín, đến giờ hoàng đạo mới được xuất hiện. Chiều nay nhớ sạc đầy pin điện thoại đấy, tôi cần những thước phim chuẩn 4K," Tèo hất hàm, cố ra vẻ tự tin.

Đúng 4 giờ 30 phút, Tèo lẻn ra khỏi văn phòng sớm 30 phút. Anh thay bộ đồ thể thao "bó giò" vừa mua. Chiếc quần legging chuyên dụng ôm sát đôi chân khẳng khiu của anh, khiến anh trông giống một chú hươu cao cổ đang mặc đồ bơi. Phía trên là chiếc áo giữ nhiệt dài tay màu xanh neon, nổi bật đến mức đứng từ xa một cây số cũng có thể nhìn thấy.

Khi Tèo bước ra khỏi bãi xe, anh cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Có tiếng cười rúc rích, có tiếng xì xào. Tèo hếch mũi lên trời, thầm nghĩ: Hừ, lũ người trần mắt thịt, các người làm sao hiểu được đẳng cấp của thời trang thể thao đô thị.

Sân số 4 hiện ra dưới ánh nắng chiều vàng vọt. Mai đã đứng đó từ bao giờ. Nàng mặc một chiếc váy xếp ly màu trắng, đôi giày thể thao chuyên dụng và đang khởi động bằng những động tác dẻo dai. Ánh nắng chiếu vào những giọt mồ hôi li ti trên trán nàng khiến Mai đẹp đến mức Tèo suýt nữa thì bước hụt chân xuống vũng nước.

"Chào Mai! Anh đến hơi muộn một chút vì bận xử lý nốt cái Layout cho sếp," Tèo vừa nói vừa xách chiếc túi Pro Athlete đi hiên ngang vào sân.

Mai dừng lại, nhìn Tèo từ đầu đến chân. Một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong mắt nàng, rồi nhanh chóng chuyển sang một nụ cười xã giao:

"Chào anh Tèo. Anh... mặc bộ này nhìn nổi bật thật đấy. Mà anh mang nhiều đồ thế? Mình chỉ đánh giao lưu thôi mà."

Tèo đặt chiếc túi xuống băng ghế gỗ, chậm rãi kéo khóa như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo. Anh lấy cây vợt Carbon ra, xoay nhẹ một vòng trên tay:

"Thể thao là phải chuyên nghiệp em ạ. Cây vợt này là dòng mới nhất, hỗ trợ lực xoáy và giảm chấn thương cổ tay. Anh chọn nó vì nó hợp với lối chơi 'tư duy' của anh."

Mai gật đầu, dù trong lòng nàng đang thắc mắc không biết một người nhìn như "cây sào" thế này thì sẽ dùng "tư duy" gì để bù đắp cho sải tay yếu ớt kia. Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ sân bên cạnh.

Hoàng "Six-pack" xuất hiện. Hắn ta chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ khoét sâu để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn và làn da ngăm khỏe khoắn. Hắn cầm một cây vợt trông khá cũ, nhưng cách hắn đập bóng vào tường khởi động phát ra những tiếng Pock! Pock! đanh thép và đầy uy lực.

"Ơ kìa, anh Tèo Designer cũng ra sân cơ à? Nhìn bộ đồ của anh, tôi cứ tưởng vận động viên Olympic nào lạc vào đây chứ," Hoàng cười khẩy, ánh mắt không giấu nổi sự mỉa mai.

Tèo cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Anh siết chặt cán vợt tám triệu, cố giữ giọng bình thản:

"Công nghệ sẽ bù đắp cho những thứ mà cơ bắp không làm được, anh Hoàng ạ."

"Thế sao? Vậy thì hay quá. Sân đang thiếu người, hay là anh Tèo làm một trận khởi động với tôi đi? Để xem cây vợt Carbon của anh có 'phong thủy' đến mức nào," Hoàng khiêu khích.

Tèo nhìn sang Mai. Nàng đang nhìn anh với vẻ chờ đợi. Sự sĩ diện của một gã Senior Designer trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tèo không thể lùi bước, nhất là khi "Visual" của công ty đang đứng ngay đây.

"Được thôi. Anh muốn thì tôi chiều," Tèo dõng dạc tuyên bố.

Trong khi đó, Nam "Content" đã đứng sẵn ở góc sân, đưa điện thoại lên quay. Nam thì thầm vào mic: "Quý vị và các bạn thân mến, trận đấu giữa Vợt Tám Triệu và Cơ Bắp Sáu Múi sắp bắt đầu. Đừng rời mắt khỏi màn hình vì sắp có người... đăng xuất khỏi sân rồi."

Tèo bước vào sân, đôi giày chuyên dụng mới cứng rít lên trên sàn nhựa. Anh cảm thấy chiếc ví của mình lại nhói lên một nhịp. Tám triệu đang nằm trên tay anh, và nếu anh thua trắng trận này, cái "phong thủy" duy nhất anh nhận được có lẽ là... phong thủy của một gã hề.

"Bình tĩnh, Tèo. Mày đã xem hết 10 video dạy giao bóng cơ bản rồi. Mày làm được!" Tèo tự nhủ, trong khi đôi chân bắt đầu run rẩy vì cái nhìn sắc lẹm của Hoàng "Six-pack" phía bên kia lưới.

Trận đấu đầu tiên trong đời của gã Designer chính thức bắt đầu, với cái giá phải trả là sự bình yên của chiếc ví và cả cái danh dự hão huyền mà anh đang cố gắng bảo vệ.