MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVì nàng, tôi đi đánh PickleballChương 3: Lần đầu ra sân: Thà đẹp mà thua còn hơn xấu mà thắng

Vì nàng, tôi đi đánh Pickleball

Chương 3: Lần đầu ra sân: Thà đẹp mà thua còn hơn xấu mà thắng

1,379 từ · ~7 phút đọc

Ánh nắng chiều tà của thành phố hắt xuống mặt sân nhựa tổng hợp một màu vàng cam rực rỡ, nhưng đối với Tèo, bầu không khí lúc này chẳng khác nào một pháp trường. Đứng đối diện anh là Hoàng “Six-pack”, gã đàn ông đang thong thả tung quả bóng nhựa đục lỗ lên xuống bằng mặt vợt cũ kỹ, ánh mắt lộ rõ vẻ chờ đợi một màn tấu hài đặc sắc.

Tèo hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại gọng kính cận 5 độ đang có xu hướng trượt xuống vì mồ hôi bắt đầu rịn ra trên sống mũi. Anh liếc nhanh về phía góc sân, nơi Nam “Content” đang giơ cao chiếc iPhone đời mới nhất, miệng lẩm nhẩm: "Góc này chân dài này, ánh sáng ngược đỉnh này... Diễn đi Tony! Phải thật thần thái!".

"Luật chơi thế nào ấy nhỉ?" – Tèo cố gắng giữ giọng bình thản, dù thực tế anh chỉ nhớ mang máng mấy video TikTok xem vội tối qua.

"Luật đơn giản thôi." – Hoàng cười nhếch mép, để lộ hàm răng trắng bóng – "Tôi giao bóng, anh đỡ. Nếu anh đưa được bóng qua lưới mà không đập vào mặt sếp tổng đang đánh ở sân bên cạnh, coi như anh thắng một nửa rồi."

Mai đứng bên ngoài vạch biên, khoanh tay trước ngực. Đôi lông mày thanh tú của nàng hơi mướn lên. Nàng vốn ghét những kẻ "làm màu", và Tèo hiện tại chính là định nghĩa sống của cụm từ đó. Bộ đồ bó sát màu xanh neon của anh dường như đang phát sáng quá mức cần thiết dưới ánh đèn cao áp vừa được bật lên.

"Bắt đầu nhé!" – Hoàng hô lớn.

Pock!

Quả bóng nhựa bay vút đi với một quỹ đạo cực khó chịu. Tèo cuống cuồng lao về phía trước. Đôi giày chuyên dụng trị giá nửa tháng lương bám sân chắc đến mức... suýt làm anh trẹo cổ chân. Tèo vung cây vợt Carbon 8 triệu của mình ra một cách đầy quyết đoán.

Vút!

Mặt vợt chém vào không trung một cách dứt khoát. Quả bóng bay sượt qua tai anh, rơi bịch xuống sân và nảy ra ngoài.

"0 - 1!" – Nam "Content" hét lên đầy hào hứng – "Cú vừa rồi đẹp lắm Tony, góc nghiêng 45 độ của ông trông y như vận động viên bị... phong đòn gánh!"

Tèo đỏ mặt, vội vàng bào chữa:

"Lỗi kỹ thuật, mặt vợt này nhạy quá, lực khí động học chưa ổn định."

Lượt giao tiếp theo, Hoàng không dùng lực mạnh mà thực hiện một cú bỏ nhỏ (dink) đầy hiểm hóc ngay sát lưới. Tèo lóng ngóng chạy lên, nhớ lại lời nhắc về vạch "Kitchen" (vùng cấm địa).

Phải dừng lại trước vạch! Phải dừng lại! – Tiếng gào thét trong đầu Tèo vang lên.

Nhưng quán tính là một kẻ thù tàn nhẫn. Đôi chân gầy gò của Tèo không chịu dừng lại đúng lúc. Anh bước một chân vào vùng Kitchen và tung người cứu bóng. Quả bóng nhựa bay qua lưới một cách thần kỳ trước sự ngỡ ngàng của Hoàng và Mai. Tèo tiếp đất bằng một tư thế "ếch vồ hoa" trứ danh, bộ đồ bó sát căng ra đến mức nghe rõ tiếng chỉ may đang biểu tình.

"Điểm cho tôi!" – Tèo hét lên từ dưới đất, một tay giơ cao vợt như thể vừa đoạt cúp vô địch thế giới – "Thấy chưa? Tư duy chiến thuật đấy!"

"Anh phạm quy rồi." – Mai bước lại gần lưới, giọng nói lạnh lùng nhưng cũng có chút buồn cười – "Anh bước chân vào Kitchen khi bóng chưa nảy. Với lại... Tèo này, anh đang cầm ngược mặt vợt rồi."

Tèo nhìn xuống bàn tay mình. Quả thật, do quá vội vàng, anh đã cầm cây vợt tám triệu theo cách mà phần gáy vợt hướng ra phía trước. Sự im lặng bao trùm sân số 4 trong vòng 3 giây, trước khi tiếng cười hô hố của Hoàng Six-pack và tiếng bấm máy liên hồi của Nam Content phá vỡ không gian.

Nỗi nhục nhã bắt đầu lan tỏa từ gáy lên đến đỉnh đầu Tèo. Anh lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên bộ đồ hiệu và cố gắng lấy lại chút liêm sỉ cuối cùng.

"Thực ra đó là... kỹ thuật cầm vợt tà đạo mà tôi đang nghiên cứu. Nó giúp tăng độ xoáy của bóng." – Tèo nói dối một cách trắng trợn, dù chính anh cũng biết điều đó phi lý đến mức nào.

Trận đấu tiếp tục trong sự bi thảm. Hoàng không còn chơi nghiêm túc nữa mà bắt đầu "vờn" Tèo như mèo vờn chuột. Hắn đánh bóng sang bên trái để Tèo chạy trối chết sang trái, rồi lại vẩy nhẹ sang phải. Tèo chạy đến mức cặp kính cận mờ mịt vì hơi nước, hơi thở đứt quãng như người sắp hết dưỡng khí. Bộ đồ bó sát bắt đầu phản chủ, nó thấm đẫm mồ hôi và dính chặt vào người khiến Tèo trông càng thêm khẳng khiu và đáng nghiệp.

Trong một tình huống nỗ lực cứu bóng cuối cùng, Tèo thực hiện một cú xoay người 360 độ để tăng thêm "hiệu ứng hình ảnh" cho ống kính của Nam. Kết quả là quả bóng bay thẳng vào... chiếc túi Pro Athlete của anh đang đặt bên ghế chờ, làm chai xịt khoáng bên trong vỡ tung tóe, khói bụi mịt mù như một hiệu ứng sân khấu rẻ tiền.

"Thôi, dừng ở đây đi." – Mai thở dài, bước vào sân – "Anh Hoàng, anh đánh thế đủ rồi. Còn anh Tèo, tôi nghĩ anh nên về nghỉ ngơi và... mang bộ đồ này đi giặt đi."

Mai quay lưng bước đi, không quên để lại một câu nói khiến trái tim Tèo vỡ vụn hơn cả chai xịt khoáng:

"Thể thao là để rèn luyện, không phải để trình diễn thời trang. Nếu anh thực sự muốn đánh đôi với tôi, hãy học cách cầm vợt cho đúng trước đã."

Hoàng Six-pack đi qua, vỗ vai Tèo một cái đau điếng, làm anh suýt ngã quỵ:

"Vợt đẹp đấy Designer, nhưng lần sau nhớ mua thêm gói bảo hiểm nhân thọ trước khi ra sân nhé."

Khi mọi người tản đi, sân số 4 chỉ còn lại Tèo và gã bạn thân Nam Content. Nam tiến lại gần, vỗ vỗ vào vai Tèo đầy an ủi nhưng mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại:

"Tony ơi, clip này mà đăng lên TikTok kèm nhạc 'Buồn của anh' thì chắc chắn lên xu hướng. Ông ngã đẹp lắm, cực kỳ có tính nghệ thuật."

Tèo ngồi bệt xuống sân nhựa vẫn còn hơi nóng, nhìn cây vợt Carbon 8 triệu giờ đã trầy xước vài chỗ. Anh cảm thấy cái lưng mình đau nhức, bắp chân bắt đầu chuột rút, và quan trọng nhất là cảm giác trống rỗng trong lồng ngực. Hào quang của món đồ hiệu chẳng thể che giấu được sự yếu ớt và vô tri của anh trước mặt Mai.

"Thà đẹp mà thua còn hơn xấu mà thắng..." – Tèo thầm lặp lại câu châm ngôn sống ảo của mình, nhưng lần này, nó nghe sao mà đắng chát.

Dưới ánh đèn đường xa xa, một bóng dáng già nua đang lững thững đi bộ ngang qua hàng rào sân bóng. Đó là Cụ Tứ, người hàng xóm vẫn hay mắng Tèo vì tội vứt rác không đúng nơi quy định. Cụ dừng lại, nhìn gã thanh niên đang ngồi thảm bại trên sân, rồi buông một câu khô khốc:

"Cầm cây thớt đắt tiền mà đánh như gãi ngứa. Thanh niên bây giờ toàn 'màu' với 'mè', phí cả cái sân bóng!"

Tèo ngước nhìn theo bóng cụ già đang khuất dần trong bóng đêm. Anh không hề biết rằng, cái gã già đi dép tổ ong mà anh vẫn hay coi thường ấy, chính là người duy nhất có thể cứu vãn cái liêm sỉ đang bị giẫm đạp của anh vào những ngày sắp tới.

Đêm đó, Tèo về nhà với cái chân đi tập tễnh và một file clip TikTok đang dậy sóng trong group nội bộ công ty với cái tên: "Chiến thần Pickleball và cú ngã thiên nga".