MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVì nàng, tôi đi đánh PickleballChương 4: "Kitchen" là nhà bếp hay vùng cấm địa?

Vì nàng, tôi đi đánh Pickleball

Chương 4: "Kitchen" là nhà bếp hay vùng cấm địa?

1,487 từ · ~8 phút đọc

Sáng thứ Hai, văn phòng công ty tịnh không một tiếng động, chỉ có tiếng điều hòa chạy rì rì và tiếng lạch cạch gõ phím của những kẻ đang cố gắng tỏ ra bận rộn. Tèo ngồi bất động trước màn hình máy tính, mắt nhìn chằm chằm vào cái logo hình tròn mà anh đã sửa đến phiên bản thứ 18, nhưng tâm trí anh lại đang trôi dạt tận sân số 4 khu Đô thị chiều qua.

Cơn đau từ bắp đùi lan lên đến tận thắt lưng khiến mỗi lần Tèo nhúc nhích là một lần anh phải nghiến răng kìm nén tiếng rên rỉ. Anh khẽ liếc nhìn xuống bàn tay phải. Ba ngón tay vẫn còn run run, hậu quả của việc nắm cây vợt Carbon 8 triệu quá chặt để cố "diễn" cho ra chất chuyên nghiệp.

"Tony, file banner đâu rồi em? Khách đang hối kìa!" – Tiếng chị sếp phòng thiết kế vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tèo.

"Dạ... dạ có ngay chị. Em đang... xuất file ạ." – Tèo luống cuống di chuột. Nhưng vì cánh tay đang biểu tình, anh lỡ tay nhấn nhầm phím Delete. Một giây im lặng kinh hoàng. May thay, kỹ năng "phục hồi dữ liệu" của một kẻ chuyên bị sếp hành hạ đã giúp anh nhấn kịp tổ hợp Ctrl + Z trong tích tắc.

Nam "Content" đi lướt ngang qua bàn Tèo, đặt lên bàn một ly cà phê muối rồi ghé sát tai nói nhỏ:

"Chiến thần hôm nay nhìn xanh xao thế? Clip hôm qua tôi đăng lên nhóm kín, sếp tổng mới thả icon cười 'haha' đấy. Ông nổi tiếng rồi, chuẩn bị tâm lý đi."

Tèo liếc nhìn ly cà phê, rồi lại nhìn gã bạn thân với ánh mắt muốn giết người:

"Ông im đi Nam. Chiều qua là do tôi chưa khởi động kỹ. Với lại... tại cái vạch 'Bếp' ấy. Luật lệ gì mà lạ lùng, bóng rơi vào đấy mà không được đánh là sao?"

Nam bật cười, kéo chiếc ghế xoay ngồi cạnh Tèo:

"Là vạch Kitchen, ông thần ạ! Ông cứ gọi là cái bếp làm tôi tối qua về ngủ cũng mơ thấy ông đang đứng chiên trứng trên sân đấu. Mà tôi nghe nói, Mai đang tìm bạn cặp để đánh giải Open tháng sau đấy. Sáng nay tôi thấy Hoàng Six-pack lượn lờ bên phòng Marketing suốt, chắc là đang gạ gẫm rồi."

Cái tên "Hoàng Six-pack" giống như một liều thuốc kích thích mạnh, khiến Tèo quên bẵng cơn đau lưng mà bật dậy.

"Không thể nào! Mai đã nói tôi nên học cách cầm vợt cho đúng... nghĩa là nàng muốn tôi phải tiến bộ để xứng tầm đánh với nàng!"

Nam nhìn Tèo như nhìn sinh vật lạ:

"Ông là bậc thầy tự luyến thật đấy Tèo ạ. Mai nói thế là để đuổi khéo ông, chứ 'tầm' của ông bây giờ là tầm... đánh cầu với các cháu thiếu nhi."

Tèo không thèm cãi. Anh lén mở một tab ẩn danh, gõ từ khóa: "Bí quyết làm chủ vạch Kitchen trong Pickleball". Hàng loạt kết quả hiện ra. Anh bắt đầu đọc ngấu nghiến như thể đó là mật tịch võ công.

Kitchen (Non-Volley Zone) - Vùng không được volley. Bạn không được đứng trong vùng này để đập bóng trên không. Nếu bóng đã nảy trong vùng này, bạn mới được phép bước vào để đánh...

"À..." – Tèo gật gù, ra vẻ thấu hiểu – "Hóa ra nó là một loại ranh giới sinh tử. Bước vào quá sớm là phạm quy, đứng ngoài quá xa thì không cứu được bóng bỏ nhỏ. Cái này y hệt như việc gửi file cho khách hàng vậy, gửi sớm quá thì khách bảo làm ẩu, gửi muộn quá thì khách bảo làm chậm. Phải đúng thời điểm!"

Mải mê nghiên cứu "chiến thuật", Tèo không để ý Mai đã đi vào phòng thiết kế từ lúc nào. Nàng mặc một bộ đồ công sở giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, tay cầm một xấp hồ sơ Marketing cần duyệt.

"Chào anh Tèo." – Mai dừng lại trước bàn anh.

Tèo giật nảy mình, nhanh tay nhấn Alt + Tab để giấu đi cái cửa sổ YouTube đang hướng dẫn cách "Dink bóng".

"Ơ... chào Mai. Mai cần gì ở phòng thiết kế à?"

Mai mỉm cười, một nụ cười mà Tèo cảm thấy nó vừa bao dung vừa có chút... thương hại:

"Em sang gửi mẫu banner mới. Mà anh Tèo này, vết ngã hôm qua sao rồi? Em thấy anh đi đứng có vẻ hơi... cứng."

Tèo ưỡn ngực, cố tình gồng cơ bắp (dù chẳng có mấy) để tỏ ra khỏe mạnh:

"À, chuyện nhỏ em ạ. Anh đang thực hành bài tập 'căng cơ chủ động' để thích nghi với cường độ tập luyện mới ấy mà. Môn này đối với anh chỉ là chuyện tư duy thôi, thể lực không thành vấn đề."

Mai hơi nheo mắt, ánh mắt nàng liếc qua kẽ hở của màn hình máy tính đang hiển thị dở dang cái tab "Pickleball cho người mới bắt đầu". Nàng không nói gì, chỉ đặt xấp hồ sơ xuống rồi nhẹ giọng:

"Hôm qua anh Hoàng Six-pack có rủ em đánh đôi giải tháng sau. Em vẫn đang cân nhắc. Em cần một người đồng đội không chỉ có sức mạnh mà còn phải hiểu luật và biết kiềm chế cái tôi trên sân. Vạch Kitchen không chỉ là vùng cấm địa trên sân đâu, nó còn là vùng thử thách sự kiên nhẫn của người chơi nữa đấy."

Nói xong, Mai quay lưng đi, để lại một mùi hương nước hoa dịu nhẹ và một gã Tèo đang đứng hình như tượng đá.

"Kiên nhẫn? Kiềm chế cái tôi?" – Tèo lẩm bẩm.

Nam "Content" từ nãy tới giờ vẫn hóng hớt, liền bồi thêm:

"Nghe chưa? Nàng đang ra đề bài cho ông đấy. Hoàng Six-pack thì thừa sức mạnh nhưng lại quá hiếu thắng, toàn đập bóng bay ra ngoài sân. Mai đang cần một người lỳ lợm. Ông có sức mạnh không? Không. Ông có lỳ không? Có... ít nhất là lỳ trong việc xin sếp gia hạn deadline."

Tèo trầm tư. Lần đầu tiên anh không nhìn vào giá tiền của cây vợt hay sự lung linh của bộ đồ tập. Anh nhìn vào ranh giới màu trắng trên sân đấu mà mình đã vô tư giẫm đạp chiều qua.

Cái "Bếp" đó, hóa ra không phải nơi để anh trình diễn những cú ngã thiên nga. Nó là nơi yêu cầu một sự khiêm nhường. Anh chợt nhớ đến lời của ông già đi dép tổ ong tối qua: "Cầm cây thớt đắt tiền mà đánh như gãi ngứa".

Tan làm, thay vì về nhà nằm vật ra giường để thoa dầu nóng, Tèo lại dắt chiếc xe máy cà tàng ra sân tập công cộng ở gần khu tập thể cũ. Anh không mang theo chiếc túi Pro Athlete to oạch, chỉ cầm theo cây vợt và một túi bóng nhựa rẻ tiền.

Sân tập lúc này vắng vẻ, chỉ có ánh đèn đường leo lét chiếu xuống mặt sân bê tông bong tróc. Tèo đứng trước vạch Kitchen vẽ bằng phấn trắng, tự mình tung bóng rồi cố gắng thực hiện những cú bỏ nhỏ.

Pock! – Bóng bay trúng lưới. Pock! – Bóng bay quá cao, ra tận vạch biên. Pock! – Bóng lại đập trúng chân.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt Tèo, làm mờ cả mắt kính. Cơn đau lưng lại ập đến như muốn bẻ gãy anh. Tèo khụy xuống, thở dốc. Hóa ra, để bước vào thế giới của Mai, cái giá không chỉ là tám triệu đồng tiền vợt, mà là những giờ phút cô độc và nhễ nhại mồ hôi như thế này.

"Này anh bạn 'cây sào', đánh bóng kiểu đó thì đến tết công-gô cũng chưa vào lưới được đâu!"

Tèo giật mình quay lại. Dưới bóng tối của tán cây bàng, cụ Tứ đang ngồi trên chiếc ghế đá, tay cầm điếu thuốc lào, chân xỏ đôi dép tổ ong huyền thoại. Cụ nhìn Tèo bằng ánh mắt sắc lẹm của một người đã nếm trải đủ mọi loại đòn roi của cuộc đời.

"Cụ... cụ theo dõi cháu à?" – Tèo lắp bắp.

"Tôi rảnh đâu mà theo anh. Tôi ra đây hóng mát, thấy có đứa dở hơi đứng múa may với cái thớt nhựa nên ngứa mắt." – Cụ Tứ đứng dậy, thong thả đi vào sân – "Muốn học cách vào 'Bếp' mà không bị cháy tay không? Đưa cái thớt đó đây tôi bảo."

Tèo ngẩn người, đưa cây vợt Carbon 8 triệu cho cụ già hàng xóm. Và đó là khoảnh khắc anh nhận ra, cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới, nơi không có ánh đèn flash của Nam Content, chỉ có những cú đánh "chết chóc" từ đôi dép tổ ong.