Sau một tuần lén lút "thụ giáo" Cụ Tứ tại cái sân bê tông bong tróc sau khu tập thể, Tèo cảm thấy tự tin lạ thường. Dù thực chất bài tập của cụ chỉ xoay quanh việc bắt Tèo cầm vợt gỗ nặng trịch để vẩy bóng nhựa vào mấy cái rổ nhựa cũ, nhưng Tèo – với bản tính vốn có – đã tự huyễn hoặc rằng mình đã nắm giữ được "bí kíp tuyệt học".
"Cổ tay phải mềm như bún nhưng lực phải truyền từ gót chân lên tận đỉnh đầu," Tèo lẩm bẩm lại lời cụ Tứ khi bước vào sân Pickleball của công ty vào chiều thứ Sáu.
Hôm nay sân đông lạ thường. Mai đang tập luyện ở sân số 2, vẫn đẹp rạng ngời trong bộ váy xếp ly màu tím nhạt. Đặc biệt hơn, Sếp Tổng – một người đàn ông ngoài năm mươi, bụng hơi phệ nhưng cực kỳ đam mê các môn thể thao thời thượng để giữ hình ảnh "lãnh đạo năng động" – cũng đang có mặt. Sếp đang ngồi nghỉ trên chiếc ghế bành ngay sát vạch biên sân số 3, tay cầm cốc cà phê muối thượng hạng, thong thả quan sát nhân viên thi đấu.
"Ơ kìa, Tony Nguyễn! Nghe nói clip 'Thiên nga gãy cánh' của cậu đạt triệu view rồi à?" – Hoàng Six-pack vừa thấy Tèo đã lên tiếng mỉa mai, giọng vang khắp sân khiến Mai cũng phải ngoảnh lại nhìn.
Tèo không hề nao núng. Anh chậm rãi lấy cây vợt Carbon 8 triệu ra khỏi túi, nhưng lần này anh không xịt khoáng, không soi gương. Anh chỉ điều chỉnh lại gọng kính, ánh mắt đầy vẻ "cao nhân đắc đạo".
"Hôm qua là dạo đầu, hôm nay mới là thực chiến, anh Hoàng ạ."
Trận đấu giao lưu giữa Tèo và một đồng nghiệp phòng Kỹ thuật bắt đầu. Tèo áp dụng ngay bài học của Cụ Tứ: Không chạy loạn xạ, chỉ đứng quan sát. Thế nhưng, đời không như là mơ. Cụ Tứ dạy trên sân bê tông tĩnh lặng, còn sân công ty thì đầy rẫy sự phân tâm.
Đến lượt Tèo cứu một quả bóng bỏ nhỏ. Nhớ đến vạch Kitchen, anh khựng lại một nhịp rất chuyên nghiệp, nhưng vì quá mải mê canh khoảng cách bàn chân, anh quên mất đối phương vừa lốp bóng bổng ngay trên đầu mình.
"Smash đi Tèo! Cơ hội kìa!" – Nam Content đứng bên ngoài hét lớn, tay đã thủ sẵn camera.
Trong một khoảnh khắc, Tèo thấy mình như một chiến thần. Anh nhảy lên, xoay người một vòng (hiệu ứng này anh tự thêm vào cho đẹp đội hình). Anh dồn hết "nội lực" từ gót chân truyền lên cổ tay theo đúng lời cụ Tứ dạy.
Pock!
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Quả bóng không bay vào sân đối phương. Nó bay theo một quỹ đạo "vô tiền khoáng hậu", chếch một góc 45 độ sang bên phải, lao thẳng về phía khu vực nghỉ ngơi của ban lãnh đạo.
Bõm!
Thế giới như ngừng quay. Quả bóng nhựa đục lỗ vàng rực rơi chính xác vào giữa cốc cà phê muối của Sếp Tổng, làm bọt kem và nước nâu bắn tung tóe lên bộ đồ thun cao cấp và khuôn mặt đang ngơ ngác của sếp.
Cả sân Pickleball im bặt. Chỉ còn tiếng gió rít qua hàng rào và tiếng cười sặc sụa của Nam Content bị nén lại trong cổ họng đến mức mặt hắn tím tái.
"Dạ... dạ em xin lỗi Sếp! Em... em định đánh cú 'Dink' tà đạo nhưng gió to quá ạ!" – Tèo đứng chôn chân tại chỗ, cây vợt 8 triệu trên tay bỗng cảm thấy nặng như khối chì.
Sếp Tổng chậm rãi rút quả bóng nhựa ra khỏi cốc cà phê, nhìn nó với ánh mắt không thể tin nổi, rồi nhìn sang Tèo. Khuôn mặt sếp đỏ bừng lên như một quả cà chua chín.
"Cậu... cậu tên gì ấy nhỉ? Nguyễn Văn Tèo hả?" – Sếp gằn giọng, tay lau bọt cà phê trên kính.
Mai vội vàng chạy lại, đưa cho Sếp tập khăn giấy thơm mà Tèo vốn chuẩn bị để tặng nàng. Nàng quay sang nhìn Tèo, ánh mắt thất vọng tràn trề:
"Anh Tèo, em đã nói rồi, nếu anh không kiểm soát được lực và hướng đánh, anh sẽ gây nguy hiểm cho người khác. Đây không phải là nơi để anh 'diễn' kỹ thuật tà đạo."
Hoàng Six-pack thì không nể nang gì, hắn cười sằng sặc:
"Đúng là tuyệt kỹ! Đánh bóng không trúng sân nhưng trúng đích cực kỳ chính xác. Tony, cậu nên chuyển sang bộ phận xạ thủ hoặc... bộ phận dọn dẹp văn phòng thì hợp hơn đấy."
Tèo cảm thấy mặt mình nóng ran, một cảm giác nhục nhã còn khủng khiếp hơn cả cú ngã hôm trước. Anh nhìn thấy sự thất vọng trong mắt Mai, sự giận dữ của Sếp, và cả sự hả hê của đối thủ. Tất cả những lý thuyết hào nhoáng, những bộ đồ hiệu, cây vợt đắt tiền lúc này chỉ làm anh trông giống một gã hề lố bịch.
"Tôi... tôi xin lỗi." – Tèo cúi đầu, xách túi lặng lẽ đi ra khỏi sân trước khi những tiếng bàn tán bắt đầu rộ lên.
Anh lang thang ra quán trà đá ven đường, nơi Cụ Tứ đang ngồi rung đùi xem tivi. Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Tèo với vài vết cà phê bắn lên áo, cụ Tứ nhấp ngụm trà, thủng thỉnh hỏi:
"Sao? Vạch Kitchen hay vạch 'nhập quan' mà mặt mày như đưa đám thế?"
"Cháu hỏng rồi cụ ạ. Cháu vừa Smash bóng vào cốc cà phê của sếp. Mai... cô ấy khinh cháu luôn rồi." – Tèo gục đầu xuống bàn nhựa.
Cụ Tứ không an ủi, trái lại còn cười khẩy:
"Đáng đời! Tao dạy mày vẩy bóng vào rổ là để mày học cách điều khiển cái tay, chứ không phải để mày học cách làm xiếc. Mày ham cái danh hão, ham cái đẹp bên ngoài nên tâm mày không tĩnh. Đánh thể thao mà cứ nhìn xem người ta có nhìn mình không thì chỉ có nước đi hốt rác."
Cụ Tứ đặt mạnh ly trà xuống bàn:
"Nghe đây thằng ranh. Nếu mày thực sự muốn con bé đó nhìn mày bằng con mắt khác, thì dẹp cái bộ đồ xanh neon đó đi. Sáng mai 5 giờ, ra sân bê tông với đôi dép tổ ong. Tao sẽ dạy mày thế nào là 'không trọng lực'. Không thắng được chính mình thì đừng mơ thắng được gái!"
Tèo ngẩng đầu lên. Trong ánh đèn đường mờ ảo, anh thấy đôi mắt của cụ Tứ sáng quắc. Lần đầu tiên, Tèo không còn nghĩ về việc phải đăng ảnh gì lên Facebook hay phải mua thêm phụ kiện gì. Anh chỉ muốn một điều duy nhất: Đứng vững trên sân và trả lại quả bóng đúng vị trí của nó.
Đêm đó, Tèo xóa hết những caption sống ảo. Anh ngồi sửa file cho sếp để chuộc lỗi đến 3 giờ sáng, rồi đúng 5 giờ, anh khoác lên mình bộ đồ ngủ cũ kỹ, chân xỏ đôi dép tổ ong bạc màu, lững thững đi về phía sân bê tông.
Hành trình từ một kẻ ngoại đạo sống ảo sang một tay vợt "tà đạo" thực thụ, bắt đầu từ mùi nhựa của đôi dép tổ ong và những giọt mồ hôi thật sự không có mùi nước hoa.