Cái nắng quái ác của buổi chiều hầm hập phả lên mặt sân bóng. Tèo đứng đó, mồ hôi chảy ròng ròng vào trong hốc mắt, khiến cặp kính cận 5 độ nhòe đi như một lớp sương mù dày đặc. Anh cố dùng vạt áo thun đắt tiền lau kính nhưng mồ hôi từ người đã thấm đẫm vải, càng lau càng bết.
"Trời ơi, bộ diện mạo soái ca của mình..." Tèo thầm than thở trong lòng.
Nhưng anh không có nhiều thời gian để xót xa. Phía bên kia lưới, Hoàng "Six-pack" đang thực hiện những động tác giãn cơ đầy phô trương. Hắn mặc một chiếc áo ba lỗ khoét sâu lườn, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn như những ổ bánh mì mới nở. Tiếng cười của Hoàng vang lên đầy đắc chí:
"Nào Tony, cậu lau kính xong chưa? Hay để tôi cho mượn cái kính bơi đánh cho đỡ nhòe nhé? Trận này chúng ta chơi kèo 'vợt mới ăn vợt cũ', cậu thua thì cây Carbon 8 triệu của cậu thuộc về tôi, còn tôi thua tôi sẽ tặng cậu... cái thẻ tập gym một tháng. Nhìn cậu như cây sào thế kia, gió thổi mạnh tí là bay mất thì lấy ai phục vụ sếp?"
Mai đứng ở hàng ghế chờ, tay cầm chai nước, mắt dõi theo hai người. Ánh mắt nàng có chút ái ngại, nhưng chủ yếu là sự thất vọng còn sót lại từ vụ "cà phê muối của sếp" hôm trước. Tèo biết, đây là cơ hội duy nhất để anh gỡ gạc lại chút liêm sỉ, hoặc là sẽ mất luôn cả chì lẫn chài.
"Bớt luyên thuyên đi Hoàng. Cơ bắp chỉ là vật trang trí, cái môn này quan trọng là... IQ và tầm nhìn," Tèo gồng mình nói lớn, dù đôi chân anh vẫn còn run rẩy sau bài tập chạy bền của Cụ Tứ sáng sớm nay.
Trận đấu bắt đầu. Hoàng giao bóng.
Pock!
Quả bóng nhựa lao đi như một viên đạn đại bác. Tèo vừa kịp định thần thì quả bóng đã đập trúng mép vợt, bay thẳng lên trời rồi rơi xuống sân nhà mình.
"1 - 0!" Nam "Content" hô lớn từ vạch biên, tay cầm điện thoại quay cận cảnh khuôn mặt đang biến sắc của Tèo. "Anh em ơi, quả này đúng là 'cơ mi' không đỡ nổi cơ bắp rồi!"
Tèo nghiến răng. Anh nhớ lại lời Cụ Tứ: "Đừng có nhìn cái thằng sáu múi kia, hãy nhìn quả bóng. Nó bay đi đâu, tâm mày đi đến đó". Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại trọng tâm. Lượt giao bóng tiếp theo, Hoàng lại tung ra một cú đập (Smash) cực mạnh ngay từ vạch biên.
Tèo thấy quả bóng lao thẳng về phía mặt mình. Nỗi sợ hãi "hỏng bộ diện mạo" trỗi dậy. Anh nhắm tịt mắt, đưa vợt ra đỡ theo bản năng.
Cộp!
Quả bóng đập trúng mặt vợt nhưng lực quá mạnh khiến cây vợt 8 triệu của Tèo suýt văng khỏi tay. Bóng nảy yếu ớt qua lưới, Hoàng chỉ việc thong thả bước lên, tung một cú bỏ nhỏ vào góc chết. Tèo lao theo, nhưng đôi giày "chuyên dụng" lại một lần nữa chứng minh nó chỉ phù hợp để đi dạo phố – anh trượt chân, suýt nữa thì thực hiện lại tư thế "ếch vồ hoa" trứ danh.
"2 - 0! 3 - 0! 5 - 0!"
Tỉ số giãn cách một cách tàn nhẫn. Hoàng "Six-pack" chơi như mèo vờn chuột. Hắn không dứt điểm ngay mà liên tục đánh bóng sang hai góc sân, bắt Tèo chạy như một con thoi. Tèo thấy phổi mình như muốn nổ tung, lồng ngực đau nhói. Mắt kính của anh bắt đầu tuột xuống đầu mũi vì mồ hôi, nhưng anh không dám đưa tay lên chỉnh vì sợ Hoàng sẽ Smash ngay lúc đó.
"Nhìn này Mai, Designer của chúng ta đang tập múa ba-lê trên sân kìa!" Hoàng cười lớn, tung một cú Smash nữa ngay sát chân Tèo.
Tèo lóng ngóng né bóng, lùi lại và... Rắc!
Gọng kính của anh va vào bả vai khi anh cúi người quá thấp, nó lỏng lẻo rồi rớt xuống sân. Không có kính, thế giới của Tèo bỗng chốc trở thành một bức tranh màu nước nhòe nhoẹt. Anh chỉ còn thấy một khối đen to lớn (là Hoàng) và một vệt vàng di động (là quả bóng).
"Anh không sao chứ?" Tiếng Mai vang lên, đầy lo lắng nhưng cũng có phần ái ngại.
"Không... không sao! Anh vẫn thấy... mờ mờ!" Tèo sĩ diện hét lên, tay quờ quạng tìm kính nhưng lại chạm phải... một quả bóng nhựa cũ.
Hoàng bước đến gần lưới, giọng khinh khỉnh:
"Thôi nghỉ đi Tèo. 11-0 rồi. Cậu không chỉ cận thị về mắt, mà còn cận thị về cả năng lực nữa. Nhặt bóng cho cả sân chiều nay đi nhé, đó là luật của người thắng cuộc."
Tèo đứng giữa sân, bộ đồ xanh neon giờ đây sũng mồ hôi và lấm lem bụi đất. Anh không nhìn rõ mặt Mai, nhưng anh cảm nhận được sự im lặng đáng sợ từ phía nàng. Nam "Content" cũng đã dừng quay, đi đến vỗ vai anh:
"Thôi Tony, quả này thì TikTok cũng không cứu nổi ông rồi. Về thôi."
Tèo không nói gì. Anh lẳng lặng nhặt cặp kính bị gãy gọng lên. Lòng tự ái của anh không chỉ chạm đáy, mà nó như bị hàng ngàn cú Smash của Hoàng nghiền nát. Anh nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy vì mỏi, nhìn cây vợt Carbon đắt tiền giờ đây nằm trong tay Hoàng như một chiến lợi phẩm đầy sỉ nhục.
Lúc này, từ phía cổng sân, bóng dáng một ông già mặc áo may ô, quần đùi vải, đi dép tổ ong lững thững bước vào. Cụ Tứ liếc nhìn bảng tỉ số, rồi nhìn cái dáng "cây sào" đang rũ xuống của Tèo. Cụ không nói lời an ủi nào, chỉ nhổ toẹt một bãi nước miếng xuống đất, buông một câu khô khốc:
"Mất vợt rồi à? Đáng đời cái tội ham đồ hiệu mà tay yếu như bún. Sáng mai 5 giờ, không có mặt ở sân bê tông thì đừng có gọi tao là sư phụ!"
Tèo ngẩng đầu lên. Dù mắt mờ, nhưng anh thấy bóng cụ Tứ như một ngọn đèn duy nhất trong đêm tối. Anh quay sang nhìn về phía Mai, nàng đang giúp Sếp Tổng thu dọn đồ đạc, tuyệt nhiên không nhìn về phía anh lấy một lần.
"Được. Sáng mai cháu sẽ đến." Tèo nói, giọng run run nhưng đầy kiên định.
Anh rời sân khi trời đã sập tối, trong đầu vẫn còn vang lên tiếng bóng đập Pock Pock nhạo báng của Hoàng. Tèo nhận ra, cơ bắp của Hoàng có thể đè bẹp "cơ mi" của anh, nhưng nó không thể đè bẹp được sự lì lợm của một gã Designer vốn dĩ đã quen với việc sửa file đến tận 3 giờ sáng.
Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu từ đôi dép tổ ong.