Cả đêm đó, Tèo nằm gác tay lên trán, nhìn chằm chằm vào cái trần nhà lốm đốm vết mốc của căn phòng trọ. Cặp kính gãy gọng được anh dán tạm bằng băng dính đen, trông chẳng khác gì một gã hề vừa bước ra từ một bộ phim hài kinh dị. Nhưng vết thương lòng mới là thứ khiến anh đau nhức nhất. Hình ảnh Mai nhìn anh bằng ánh mắt ái ngại, rồi thản nhiên quay đi cùng Hoàng "Six-pack" cứ lặp đi lặp lại như một đoạn video ngắn (loop) bị hỏng trên Instagram.
Sáng sớm hôm sau, Tèo vác cái thân xác rã rời đến công ty. Anh cố tình chọn lối đi vòng qua phòng Marketing, lòng vẫn nhen nhóm một tia hy vọng rằng Mai sẽ hỏi thăm anh sau thảm bại chiều qua.
Vừa đến cửa phòng, Tèo thấy Mai đang đứng bên cây nước nóng lạnh. Nàng vẫn tỏa sáng như một "visual" đích thực, nhưng vẻ mặt nàng khi nhìn thấy Tèo lại trở nên nghiêm nghị lạ thường. Tèo hít một hơi, chỉnh lại chiếc áo sơ mi để giấu đi cánh tay đang dán đầy cao dán giảm đau.
"Mai... chuyện chiều qua, thực ra anh chỉ bị lóa mắt do ánh đèn sân thôi." – Tèo bắt đầu bài thuyết trình "chống chế" quen thuộc – "Vả lại, cây vợt mới của anh có độ nảy hơi quá đà, anh đang định gửi bảo hành để tinh chỉnh lại phần trọng tâm..."
Mai đặt ly nước xuống bàn, cắt ngang lời anh bằng một giọng điệu thẳng thắn đến mức khiến Tèo thấy nhói ở ngực:
"Anh Tèo, em nghĩ chúng ta nên thành thật với nhau một chút. Pickleball không phải là nơi để anh thí nghiệm những lý thuyết suông hay để khoe những phụ kiện đắt tiền."
Nàng tiến lại gần thêm một bước, đôi mắt thông minh của nàng nhìn thẳng qua lớp băng dính đen trên gọng kính của Tèo:
"Em đã quan sát anh. Anh sợ bóng đánh trúng mặt, anh sợ mồ hôi làm hỏng tóc, và anh sợ nhất là mất đi cái vẻ ngoài hoàn hảo mà anh tự dựng lên. Thể thao thực thụ không có chỗ cho sự sợ hãi đó. Người ta lăn xả trên sân là để chiến thắng chính mình, chứ không phải để chụp ảnh check-in."
Tèo đứng hình. Những lời của Mai như những cú bỏ nhỏ (dink) đầy hiểm hóc, rơi ngay vào vạch "Kitchen" của lòng tự trọng trong anh, nơi anh hoàn toàn không có sự phòng bị.
"Em chuẩn bị tham gia giải Open của công ty." – Mai nói tiếp, giọng dịu lại nhưng đầy quyết đoán – "Hoàng đã mời em đánh đôi, và dù em không thích tính cách khoe khoang của anh ta, nhưng ít nhất anh ta là người biết chơi thể thao. Còn anh... em nghĩ anh nên tìm một môn nào đó ít chạy hơn, hoặc ít va chạm hơn đi. Có lẽ chơi cờ vua hay lắp ráp mô hình sẽ hợp với anh hơn đấy."
"Ít chạy hơn..." – Câu nói ấy như một bản án tử hình cho giấc mộng "anh hùng cứu mỹ nhân" của Tèo. Anh thấy mình nhỏ bé lại giữa hành lang văn phòng lộng lẫy.
Mai định quay đi, nhưng rồi nàng khựng lại, nhìn vào gọng kính dán băng keo của Tèo một giây cuối cùng:
"Đừng cố quá sức vì một mục đích không thực tế, anh Tèo ạ. Điều đó chỉ làm anh trông thảm hại hơn thôi."
Cánh cửa phòng Marketing khép lại. Tèo đứng trơ trọi, tai vẫn còn ù đi. Nam "Content" từ đâu lù lù xuất hiện, tay cầm một xấp kịch bản quảng cáo mới, thở dài vỗ vai bạn:
"Đau thật đấy Tony. Cú Smash của Hoàng hôm qua làm ông hỏng kính, nhưng cú 'Smash miệng' của Mai hôm nay chắc làm ông hỏng luôn cả tim rồi. Thôi, bỏ đi ông, quay về làm Senior Designer cho lành. Chiều nay tôi rủ ông đi uống bia giải sầu."
Tèo không trả lời. Anh lẳng lặng đi về phía bàn làm việc của mình. Trong suốt 8 tiếng đồng hồ sau đó, anh không hề lướt Facebook, không kiểm tra thông báo TikTok, thậm chí cũng chẳng thèm soi gương lần nào. Anh cắm cúi sửa file, chỉnh từng pixel màu sắc với một sự tập trung đáng sợ. Anh nhận ra một điều: Sự chân thành mà Mai nhắc tới, không bao giờ tồn tại trong những caption sống ảo hay những bộ đồ xanh neon phát sáng.
5 giờ chiều. Nam "Content" hồ hởi dọn đồ:
"Đi bia thôi Tony! Quên mấy quả bóng nhựa ấy đi!"
Tèo đứng dậy, chậm rãi đeo chiếc ba lô cũ kỹ lên vai. Anh không lấy ra chiếc túi "Pro Athlete" hoành tráng nữa.
"Ông đi đi Nam. Tôi có việc bận rồi."
"Việc gì? Sửa file cho sếp à?"
"Không." – Tèo nói, giọng trầm nhưng chắc nịch – "Tôi đi học cách 'đánh bằng tim' theo lời Cụ Tứ."
Tèo dắt chiếc xe máy cà tàng, nổ máy tiếng kêu lọc cọc hướng thẳng về phía khu tập thể cũ. Anh dừng lại trước sân bê tông bong tróc, nơi Cụ Tứ đã đợi sẵn với đôi dép tổ ong và cây vợt gỗ mòn vẹt.
"Đến rồi à?" – Cụ Tứ nhả một vòng khói thuốc lào mờ ảo – "Cặp kính gớm ghiếc đấy là sao? Bị con bé kia nó 'vả' cho tỉnh người rồi à?"
Tèo tháo kính ra, nhét vào túi áo. Anh nhìn cụ Tứ bằng đôi mắt cận nhòe nhoẹt nhưng đầy lửa quyết tâm:
"Cụ dạy cháu đi. Cháu không muốn làm 'cây sào' nữa. Cháu muốn thắng cái thằng sáu múi kia. Và cháu muốn... Mai không còn thấy cháu thảm hại."
Cụ Tứ đứng dậy, ném cho Tèo một quả bóng nhựa cũ mèm, xám xịt vì bụi đất:
"Được! Nhưng nhớ cho kỹ: Ở đây không có máy ảnh, không có nước hoa, cũng chẳng có Mai nào cả. Ở đây chỉ có mày, quả bóng này và cái sân rách này thôi. Muốn học thì cởi cái áo sơ mi bảnh bao kia ra, xuống đây mà dọn sân!"
Tèo lẳng lặng cởi áo ngoài, để lộ chiếc áo may ô mỏng dính bên trong. Anh cầm chổi, bắt đầu quét những chiếc lá bàng khô trên sân bê tông dưới cái nắng cuối ngày đỏ rực. Anh biết, Mai đã từ chối một "Tony Nguyễn" giả tạo, và giờ là lúc anh phải tự mình xây dựng lại một "Nguyễn Văn Tèo" chân chính từ những viên gạch vụn của sự nhục nhã.
Tèo vừa quét sân vừa lẩm bẩm: "Ít chạy hơn à? Để rồi xem ai mới là người phải chạy theo ai trên sân chung kết!"