MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVì nàng, tôi đi đánh PickleballChương 8: Tuyệt vọng bên quán trà đá và cuộc gặp gỡ Cụ Tứ "Dép tổ ong"

Vì nàng, tôi đi đánh Pickleball

Chương 8: Tuyệt vọng bên quán trà đá và cuộc gặp gỡ Cụ Tứ "Dép tổ ong"

1,059 từ · ~6 phút đọc

Tiếng còi xe giờ tan tầm inh ỏi như xát muối vào lòng Tèo. Anh ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế nhựa thấp lè tè của quán trà đá vỉa hè, ngay cạnh sân bóng vừa chứng kiến màn "hủy diệt" lòng tự trọng của mình. Trên bàn, cặp kính gãy gọng dán băng keo đen nằm chơ vơ cạnh chiếc túi "Pro Athlete" khổng lồ – thứ mà giờ đây trông chẳng khác gì một cái bao tải đựng đầy sự mỉa mai.

"11-0... Thậm chí mình còn chẳng chạm nổi vào quả bóng cuối cùng," Tèo lẩm bẩm, tay run run cầm ly trà đá đã tan hết nước.

Lời từ chối của Mai ban sáng vẫn còn văng vẳng: “Anh nên tìm môn nào ít chạy hơn đi... cờ vua hay lắp ráp mô hình chẳng hạn.” Tèo cười khổ. Một Designer như anh, vốn sống bằng sự công nhận của cái đẹp, nay lại bị chính người mình thầm thương trộm nhớ dán nhãn "thảm hại". Anh nhìn đôi bàn tay mảnh khảnh, những đầu ngón tay vốn chỉ quen di chuột và gõ phím, giờ đây đang đỏ ửng và rát buốt.

"Uống trà hay uống nước mắt đấy con trai? Trà đá ở đây không tính tiền thêm vị mặn đâu nhé!"

Một giọng nói khàn khàn, pha chút giễu cợt vang lên từ phía bàn bên cạnh. Tèo giật mình quay sang. Đó là một ông lão có vẻ ngoài chẳng liên quan gì đến không khí thể thao năng động xung quanh. Ông mặc một chiếc áo may ô lỗ rỗ, quần đùi vải hoa hòe đã bạc màu, và đặc biệt nhất là đôi dép tổ ong ngả vàng huyền thoại. Dưới chân ông, một cây vợt gỗ cũ kỹ, loại thô sơ nhất từ đời đầu, nằm lăn lóc như một món đồ chơi trẻ con.

Tèo thở dài, chẳng buồn sĩ diện nữa:

"Cụ ơi, cháu vừa mất trắng cây vợt 8 triệu vào tay một gã sáu múi. Cháu thua đến mức không còn cái kính mà đeo. Cụ bảo cháu còn gì để uống ngoài nước mắt?"

Cụ Tứ – Hội trưởng hội cao tuổi khu phố – thong thả nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt sắc lẹm liếc nhìn chiếc túi hàng hiệu của Tèo rồi lại nhìn xuống đôi giày "đế chuyên dụng" chưa dính một vết bụi sân bãi thực thụ.

"Vợt 8 triệu à? Thế cái tay mày đáng giá mấy đồng?" Cụ Tứ cười khẩy, chỉ vào cây vợt gỗ của mình. "Mấy đứa trẻ ranh tụi mày bây giờ lạ thật. Ra sân thì nước hoa thơm nức, quần áo bóng lộn, nhưng chân thì như đi mượn, tay thì như múa ba-lê. Thể thao là mồ hôi, là vết chai, là cái lì lợm. Mày có cái nào không, hay chỉ có mỗi cái caption Facebook?"

Tèo định bật lại theo thói quen "thuyết trình lý thuyết", nhưng rồi anh khựng lại. Nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai và những bắp chân gân guốc của ông lão, anh chợt nhận ra bóng dáng của những người "vô danh" chiều qua đã khiến Hoàng Six-pack phải toát mồ hôi hột.

"Cháu... cháu muốn thắng anh ta. Cháu muốn chứng minh cho Mai thấy cháu không phải là kẻ vô dụng," Tèo nói, giọng nghẹn lại.

Cụ Tứ đặt ly trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Tèo – đôi mắt cận nhòe nhoẹt sau lớp băng keo.

"Muốn thắng à? Thắng cái thằng dùng sức mạnh cơ bắp thì dễ, nhưng thắng được cái thói 'làm màu' của mày mới khó. Mày nhìn kia kìa."

Cụ hất hàm về phía sân tập bê tông cũ kỹ đối diện quán trà, nơi có hai thanh niên đang đập bóng ầm ầm.

"Mày có thấy con ruồi đang đậu trên cái rổ nhựa đằng kia không? Nếu mày dùng cây vợt triệu đô của mày, mày sẽ đập nát cái rổ mà con ruồi vẫn bay mất. Nhưng nếu mày biết cách 'vẩy' cái cổ tay, chỉ cần một cây thớt gỗ, con ruồi cũng phải chết."

Tèo ngơ ngác:

"Đánh Pickleball mà liên quan gì đến... đánh ruồi hả cụ?"

"Ngu lắm!" Cụ Tứ đứng dậy, xỏ đôi dép tổ ong vào chân. "Pickleball đô thị là cuộc chiến của những cú bỏ nhỏ, của sự tĩnh lặng trong bếp (Kitchen). Thằng kia nó có sức, mày phải có chiêu. Nó dùng búa, mày phải dùng kim. Nhưng trước hết, mày phải cởi bỏ cái danh 'Tony Nguyễn' của mày ra."

Cụ Tứ thong thả cầm cây vợt gỗ lên, quăng về phía Tèo một quả bóng nhựa cũ mòn:

"Sáng mai 5 giờ. Đừng có mang theo túi 'Pro Athlete', đừng có xịt khoáng. Mặc bộ đồ nào rách nhất mày có, chân đi dép tổ ong. Tao sẽ cho mày biết thế nào là 'tà đạo' Pickleball. Không đến thì cứ về mà lắp ráp mô hình với con bé Mai của mày đi."

Tèo đứng ngây người nhìn bóng lưng cụ Tứ khuất dần sau dãy nhà tập thể cũ. Trong đầu anh lúc này là một mớ hỗn độn: sự tuyệt vọng, lòng căm ghét Hoàng Six-pack, và một tia sáng kỳ quái từ đôi dép tổ ong của ông già hàng xóm.

Đêm đó, Tèo không thể ngủ được. Anh lục tung tủ đồ, vứt bỏ những bộ quần áo nén cơ (compression) bó sát, những chiếc băng đô thấm mồ hôi thời trang. Cuối cùng, anh lôi ra một bộ đồ ngủ bằng vải thun cũ kỹ và đôi dép tổ ong anh mua từ thời sinh viên để đi trong nhà tắm.

Anh soi gương, nhìn gã thanh niên gầy gò với cặp kính dán băng keo trong gương. "Tạm biệt Tony Nguyễn," anh lẩm bẩm. "Từ mai, chỉ có Nguyễn Văn Tèo đi nhặt bóng mà thôi."

Tiếng chuông đồng hồ báo thức reo vang lúc 4 giờ 30 sáng. Khi cả thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, một bóng người cao gầy, đi lạch bạch trên đôi dép tổ ong, vác trên vai một cây vợt gỗ mượn tạm, lầm lũi tiến về phía sân bê tông đầy lá rụng. Hành trình tầm sư học đạo "tà đạo" chính thức bắt đầu, không phải bằng ánh hào quang, mà bằng tiếng "loẹt quẹt" của đôi dép nhựa dưới màn sương sớm.