MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVì nàng, tôi đi đánh PickleballChương 9: Bài tập đầu tiên: Đánh bóng trúng ruồi

Vì nàng, tôi đi đánh Pickleball

Chương 9: Bài tập đầu tiên: Đánh bóng trúng ruồi

1,111 từ · ~6 phút đọc

Sương sớm còn đọng trên những lá bàng khô, loang lổ mặt sân bê tông sau khu tập thể cũ. Đúng 5 giờ sáng, Tèo đứng đó, run rẩy trong chiếc áo may ô đã dão và đôi dép tổ ong mượn tạm từ gầm giường. Không còn hào quang của "Tony Nguyễn", không còn mùi nước hoa sang chảnh hay cây vợt Carbon lấp lánh dưới ánh đèn flash. Chỉ có một gã Designer mắt cận nhòe nhoẹt, đứng lặng lẽ giữa tiếng chim hót sớm và sự tĩnh lặng đến lạnh người.

Cụ Tứ lững thũng bước ra, miệng ngậm chiếc tăm, tay xách một chiếc xô nhựa cũ đựng đầy những quả bóng Pickleball đã mòn hết gai mịn. Cụ nhìn Tèo một lượt từ đầu đến chân, rồi khịt mũi:

"Ít ra nhìn cũng giống người đi tập thể thao hơn là đi chụp ảnh cưới. Đứng đó làm gì? Cầm vợt lên!"

Cụ Tứ ném cho Tèo cây vợt gỗ truyền thống. Nó nặng, thô và không hề có cái tay cầm êm ái như cây vợt 8 triệu mà Tèo vừa mất vào tay Hoàng Six-pack. Tèo cầm lấy, cảm nhận sự xù xì của thớ gỗ đâm nhẹ vào lòng bàn tay.

"Hôm nay không chạy, không Smash, không màu mè," Cụ Tứ chỉ tay vào một cái rổ nhựa đặt cách đó chừng 3 mét, ngay trên mép rổ có một vài con ruồi đang đậu. "Mày thấy con ruồi đó không? Đánh quả bóng sao cho nó bay trúng cái mép rổ, nhưng không được làm cái rổ đổ. Phải làm cho con ruồi giật mình mà chết vì áp lực không khí, chứ không phải vì mày đập nát cái rổ."

Tèo ngẩn người. Anh từng đọc hàng chục bài blog về "Kỹ thuật Pickleball chuyên nghiệp", "Góc đánh 45 độ" hay "Động lực học của bóng nhựa", nhưng chưa có tài liệu nào bảo phải đi... đánh ruồi.

"Cụ đùa cháu à? Quả bóng này to bằng nắm tay, con ruồi thì bé tí, làm sao mà..."

"Bớt luyên thuyên!" Cụ Tứ quát, tiếng quát vang động cả khu tập thể. "Mày dùng cái đầu Designer của mày mà tính. Quả bóng nhựa có lỗ, khi mày vẩy cổ tay đúng nhịp, luồng khí đi xuyên qua lỗ sẽ tạo ra một áp lực khác. Cái môn này, thằng nào dùng sức là thằng ngu, thằng nào dùng khí là thằng khôn. Đánh đi!"

Tèo hít một hơi thật sâu. Anh tung quả bóng lên, vung vợt gỗ.

Cộp!

Quả bóng bay vọt qua đầu cái rổ, đập vào bức tường vôi lở loét rồi nảy ngược lại trúng ngay ống chân Tèo.

"Ui da!" Tèo rít lên, ôm chân. "Sợ đau" vốn là bản năng của anh.

"Tiếp!" Cụ Tứ lạnh lùng nói, không một chút mảy may thương xót.

Suốt hai tiếng đồng hồ sau đó là một màn tra tấn thể xác và tinh thần. Tèo đánh hụt, đánh quá lực, đánh trúng chân mình, thậm chí có quả bóng còn nảy ngược lại đập thẳng vào mặt kính dán băng keo khiến anh loạng choạng. Mồ hôi bắt đầu tuôn ra, không phải cái thứ mồ hôi "đẹp đẽ" để lên hình, mà là mồ hôi của sự bế tắc. Lưng anh mỏi nhừ, cánh tay cầm vợt gỗ bắt đầu run lên bần bật.

"Cháu không làm được cụ ạ. Nó vô lý quá!" Tèo thở dốc, ngồi thụp xuống mặt sân bê tông nhám. "Mai nói đúng, cháu chỉ hợp với những môn ít chạy, ít vận động thôi. Chắc cháu nên về bán cây vợt này đi mua bộ cờ vua."

Cụ Tứ không mắng nữa. Cụ chậm rãi đi đến, ngồi xuống cạnh Tèo trên vỉa hè quán trà đá còn chưa mở cửa. Cụ lấy trong túi áo ra một miếng cao dán, vỗ mạnh vào bả vai Tèo:

"Mày biết vì sao mày hụt không? Vì mày cứ nhìn con ruồi mà nghĩ về con bé Mai. Mày nhìn quả bóng mà nghĩ về thằng sáu múi kia. Tâm mày toàn rác, thì tay mày chỉ có rác thôi."

Cụ Tứ chỉ tay xuống đôi dép tổ ong của Tèo:

"Mày nhìn đôi dép này đi. Nó rẻ tiền, nó xấu xí, nhưng nó có hàng trăm cái lỗ. Nó bám chặt lấy mặt đất, nó không sợ bẩn, không sợ mòn. Đánh Pickleball cũng vậy. Phải lì như đôi dép tổ ong. Khi mày không còn sợ mình trông thảm hại, mày mới bắt đầu thực sự thi đấu."

Cụ đứng dậy, cầm lấy cây vợt gỗ của Tèo. Chỉ bằng một động tác vẩy cổ tay nhẹ nhàng như đang đuổi muỗi, cụ khiến quả bóng bay đi một quỹ đạo cong cực kỳ khó chịu. Quả bóng sượt qua mép rổ chỉ một milimet, con ruồi hoảng hốt bay vọt đi, trong khi cái rổ nhựa mỏng manh thậm chí không hề rung rinh.

Tèo nhìn sững sờ. Đó không phải là sức mạnh, đó là sự tinh tế đến mức thượng thừa. Anh chợt nhận ra, những cú Smash đầy uy lực của Hoàng Six-pack thực chất chỉ là những tiếng gầm vang nhưng rỗng tuếch, còn thứ cụ Tứ vừa thể hiện mới là quyền lực thực sự trên sân đấu.

"Đứng dậy. Đánh cho đến khi nào con ruồi cuối cùng ở cái sân này không dám đậu nữa thì thôi."

Tèo nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để đứng lên trên đôi chân đang run rẩy. Anh không còn nghĩ đến việc Mai đang làm gì, không nghĩ đến cái Deadline sửa file ở công ty, cũng không nghĩ đến việc gọng kính mình đang trông nực cười thế nào.

Cộp!

Lần này, quả bóng rơi trúng mép rổ. Cái rổ hơi lắc lư.

"Tạm được. Tiếp đi, thằng Designer yếu đuối!" Cụ Tứ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi lẩn khuất sau lớp râu kẽm.

Dưới ánh mặt trời bắt đầu gay gắt, trên cái sân bê tông cũ kỹ, tiếng bóng nhựa đập vào gỗ vang lên đều đặn, nhịp nhàng. Tèo không còn cảm thấy cái đau ở bả vai, anh chỉ còn thấy quỹ đạo của quả bóng đang dần hiện ra trong trí não như những đường vector mà anh vẫn thường vẽ trên máy tính.

Vết chai tay đầu tiên đã bắt đầu thành hình, cứng cáp và thô ráp, thay thế cho làn da mềm mại của một "công tử văn phòng". Và ở đâu đó trong lòng, Tèo cảm thấy một sự tự tin kỳ lạ đang nảy mầm – không phải sự tự tin từ chiếc ví dày, mà từ đôi tay bắt đầu biết lắng nghe quả bóng.