Mặt trời bắt đầu xua tan màn sương mù mỏng mảnh bao phủ khu tập thể cũ, để lộ ra một bóng dáng gầy gò đang loay hoay giữa sân bê tông. Tèo đứng đó, mồ hôi vạch thành từng vệt dài trên cái áo may ô cháo lòng, tay cầm cây vợt gỗ mượn của cụ Tứ. Sau ba ngày chỉ ăn, ngủ và "đánh ruồi", hôm nay cụ Tứ quyết định nâng cấp độ khó.
Cụ dùng phấn trắng vẽ lên mặt sân bê tông chi chít những ô vuông nhỏ, mỗi ô ghi một con số. Nhìn từ xa, cái sân trông chẳng khác gì một bản vẽ kỹ thuật dở dang hay một bàn cờ khổng lồ.
"Nhìn kỹ đây thằng đồ họa!" Cụ Tứ vừa nhai trầu vừa chỉ gậy xuống mặt sân. "Mày suốt ngày khoe khoang về bố cục, về tỷ lệ vàng, về đường dẫn thị giác. Thế mày có nhìn ra cái sân này thực chất là một phần mềm Illustrator phiên bản thực tế không?"
Tèo nheo cặp kính cận vẫn còn dán băng keo đen, cố gắng hình dung.
"Thế này nhé," Cụ Tứ tiếp tục, giọng khàn đặc nhưng đanh thép. "Thằng Hoàng 'Sáu múi' nó chỉ biết dùng công cụ Eraser để xóa sổ đối thủ bằng sức mạnh. Nhưng môn này, muốn thắng, mày phải dùng công cụ Pen Tool. Phải vẽ được những đường cong (curve) mà đối phương không bao giờ tính toán được điểm nút (anchor point) tiếp theo nằm ở đâu."
Cụ Tứ tung một quả bóng lên, vẩy nhẹ cổ tay. Quả bóng không bay thẳng mà lượn một vòng cung mềm mại, chạm đúng vào ô số 5 – ngay sát vạch Kitchen – rồi nảy sang một góc cực hẹp khiến Tèo dù đã chuẩn bị cũng không kịp phản ứng.
"Đó là đường Bezier đấy con ạ!" Cụ Tứ cười khà khà. "Nào, giờ đến lượt mày. Đánh vào ô số 8 cho tao, lực phải nhẹ như khi mày di chuột chọn màu Pastel, nhưng điểm rơi phải gắt như khi khách hàng đòi sửa file vào lúc 12 giờ đêm!"
Tèo hít một hơi thật sâu. Anh bắt đầu áp dụng tư duy của một Designer vào từng cú đánh. Thay vì cố đập bóng thật mạnh như trước, anh bắt đầu quan sát mặt sân như một khung hình Artboard. Anh tưởng tượng đường bóng là một dải Gradient chuyển màu từ đỏ sang xanh.
Cộp! Quả bóng đầu tiên bay quá xa, rơi khỏi "khung hình".
Cộp! Quả thứ hai quá thấp, đập trúng lưới là một sợi dây thừng cũ cụ Tứ căng ngang sân.
"Cái lưng mình... như sắp gãy làm đôi ấy," Tèo thầm nghĩ khi cúi xuống nhặt bóng lần thứ một trăm. Cơn đau từ đốt sống cổ – hệ quả của hàng năm trời ngồi sửa file sai tư thế – bắt đầu biểu tình. Nhưng mỗi khi định buông xuôi, hình ảnh Mai đứng bên cạnh Hoàng "Six-pack" lại hiện ra như một cái Pop-up quảng cáo phiền nhiễu, thôi thúc anh phải "F5" lại bản thân.
"Tập trung vào! Mày đang vẽ đường thẳng à? Vẽ đường cong cho tao!" Tiếng cụ Tứ vang lên bên tai.
Tèo nhắm mắt lại một giây. Anh nhớ về những lúc ngồi trước màn hình máy tính, tỉ mẩn uốn nắn từng đường cong Vector. Anh thả lỏng cổ tay – bộ phận vốn đã quá quen với những chuyển động vi mô trên bàn di chuột. Anh không dùng lực của bắp tay nữa, mà dùng sự linh hoạt của cổ tay.
Anh tung bóng. Một cú vẩy nhẹ. Quả bóng nhựa lỗ chỗ nảy đi, vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, vượt qua sợi dây thừng và rơi xuống đúng ô số 8, rồi lăn tăn trên mặt bê tông nhám.
"Ô! Được đấy!" Cụ Tứ ngạc nhiên dừng nhai trầu. "Đường này... độ phân giải cao đấy!"
Tèo sướng rơn. Lần đầu tiên anh cảm thấy cây vợt gỗ không còn là một vật thể lạ lẫm, nặng nề. Nó trở thành một phần mở rộng của cánh tay anh, giống như chiếc bút Wacom mà anh vẫn dùng để sáng tạo. Anh bắt đầu hiểu ra bí mật của cụ Tứ: Pickleball không phải là môn thể thao của những cú va chạm trực diện, mà là môn thể thao của những phép tính hình học không gian.
Trong suốt buổi sáng, Tèo say mê với "bản thiết kế" trên sân bê tông. Anh học cách điều chỉnh "độ dày" (stroke) của đường bóng, học cách tạo ra những cú bỏ nhỏ có "độ mờ" (blur) khiến đối thủ đứng chôn chân vì không đoán được hướng nảy. Anh quên mất mình đang đi đôi dép tổ ong bạc màu, quên mất cái nóng hầm hập của mùa hè đang bắt đầu đổ xuống.
"Cụ nhìn này! Đây là cú đánh theo tỉ lệ vàng!" Tèo hào hứng tung bóng, thực hiện một cú đánh chéo sân hiểm hóc vào ô số 3.
Quả bóng rơi trúng đích, nảy đi một cách khó chịu. Cụ Tứ gật đầu, nhưng vẫn không quên dội một gáo nước lạnh:
"Khá. Nhưng mày mới chỉ đang vẽ trên trang giấy trắng thôi. Ra sân thật, thằng đối thủ nó sẽ liên tục dùng phím Delete để phá hỏng bản vẽ của mày. Mày phải học cách khóa các lớp (Lock Layer) cảm xúc của mình lại. Đừng để cái mặt xinh đẹp của con bé Mai làm mày bị Lag máy."
Tèo lặng đi một chút. Đúng vậy, ở văn phòng, anh vốn là một kẻ dễ bị xao nhãng, chỉ cần một lời chê của sếp hay một ánh nhìn của đồng nghiệp cũng đủ làm anh rối loạn. Trên sân bóng, sự xao nhãng đó chính là tử huyệt.
"Mai... cô ấy thực sự ghét sự màu mè của cháu," Tèo khẽ nói, tay vân vê vết chai đang dần chai sạn trên lòng bàn tay.
"Thế thì hãy cho nó thấy một bản thiết kế tối giản (Minimalism)," Cụ Tứ thong thả đi về phía quán trà đá. "Không cần nhiều hiệu ứng, không cần màu mè hoa lá. Chỉ cần đúng, đủ và sắc lẹm. Sáng mai 5 giờ tiếp tục. Nhớ mang theo đôi dép tổ ong, đôi này của mày bắt đầu có 'độ bám' rồi đấy."
Tèo đứng lại một mình trên sân. Anh nhìn những ô số vẽ bằng phấn trắng bắt đầu mờ đi dưới chân mình. Anh nhận ra, sự thay đổi không đến từ bộ đồ hiệu hay cây vợt đắt tiền, mà đến từ cách anh nhìn nhận thế giới qua những ô vuông này. Anh không còn là một "Tony Nguyễn" chỉ biết sửa file cho vừa ý sếp, mà đang dần trở thành một Nguyễn Văn Tèo tự vẽ nên quỹ đạo cho cuộc đời mình.
Chiều hôm đó tại văn phòng, Nam "Content" ghé qua bàn làm việc của Tèo, mắt tròn mắt dẹt khi thấy bạn mình đang ngồi thẳng lưng, gõ phím đều đặn thay vì lướt TikTok tìm mẫu vợt mới.
"Ê Tony, ông bị 'nhập' à? Sao hôm nay trông ông... nghiêm túc thế? Hay là bị cú Smash của lão Hoàng làm chập mạch rồi?"
Tèo chỉ mỉm cười, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình đang thiết kế một bộ nhận diện thương hiệu mới.
"Tôi đang thực hành phong cách tối giản, Nam ạ. Từ giờ, gọi tôi là Tèo thôi. Tony nghỉ hưu rồi."
Nam Content gãi đầu đi ra, không quên lẩm bẩm: "Tèo à? Tèo Pickleball? Nghe cứ như tên mấy ông lão hội cao tuổi ấy nhỉ?"
Trong khi đó, ở phòng Marketing, Mai lướt qua bảng tin nội bộ, vô tình thấy ảnh Tèo đang làm việc say sưa qua cửa kính. Nàng thoáng khựng lại. Có cái gì đó ở gã Designer gầy gò này đã thay đổi. Không còn mùi nước hoa nồng nặc bay xa cả mét, không còn vẻ mặt hớt hải mỗi khi thấy nàng đi ngang qua. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, giống như mặt hồ trước cơn bão.
Nàng không biết rằng, ở gầm bàn làm việc của Tèo lúc này, thay cho đôi giày da bóng loáng là một đôi dép tổ ong cũ kỹ đang sẵn sàng cho những đường bóng "vẽ" bằng cả trái tim vào sáng mai.