MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 1: Đuôi nhỏ

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 1: Đuôi nhỏ

784 từ · ~4 phút đọc

Thành phố C vào tháng sáu giống như một lồng hấp khổng lồ. Ánh nắng gay gắt xuyên qua những tán lá ngô đồng, để lại những vệt sáng lốm đốm trên mặt đường nhựa bốc hơi nóng hầm hập.

Phó Cận nằm bò dưới gầm chiếc xe Jeep cũ kỹ, gương mặt góc cạnh bám đầy dầu mỡ đen kịt. Anh không mặc áo, chỉ mặc một chiếc quần jean bạc màu đã sờn rách ở gối. Những thớ cơ bắp trên cánh tay anh cuồn cuộn theo từng nhịp vặn cờ lê, và trên bả vai trái là một hình xăm đầu sói hung tợn, trông chẳng giống một "người lương thiện" chút nào.

"Cạch."

Tiếng bước chân nhẹ tênh vang lên, dừng lại ngay sát tấm ván trượt của anh. Một mùi hương thanh khiết, giống như mùi hoa nhài pha lẫn mùi xà phòng thơm mát lạnh, lọt vào cánh mũi đầy mùi xăng xe của Phó Cận.

Anh không cần nhìn cũng biết là ai. Ở cái khu phố lao động nghèo nàn này, chỉ có một người duy nhất dám đến gần "con sói" là anh bằng bộ dạng sạch sẽ đến mức lạc lõng như vậy.

"Anh Cận, nóng quá, em muốn uống trà sữa."

Giọng nói của Lâm Miên mềm mại, có chút nũng nịu nhưng nghe rất tự nhiên. Cô đang ở độ tuổi mười bảy, cái tuổi đẹp nhất của con gái, với làn da trắng sứ và đôi mắt tròn xoe lúc nào cũng như phủ một lớp sương mù.

Phó Cận dùng chân đạp mạnh, trượt tấm ván ra ngoài. Anh nheo mắt nhìn cô gái nhỏ đang đứng che ô đứng cạnh. Cô mặc chiếc váy đồng phục màu xanh nhạt, tóc cột đuôi ngựa cao, trông ngoan ngoãn đến mức khiến người ta muốn bắt nạt.

"Hết tiền rồi. Cút về nhà mà uống nước lọc." Anh gằn giọng, giọng nói khàn khàn đặc trưng của người hay hút thuốc.

Nhưng đôi mắt anh lại phản bội lời nói. Anh quệt vội bàn tay đầy dầu mỡ vào chiếc khăn lau bên cạnh, rồi với lấy chai nước khoáng đã vơi một nửa trên kệ, tu một hơi dài để đè nén cơn nóng trong lòng.

Lâm Miên không hề sợ hãi vẻ hung dữ của anh. Cô tiến lên một bước, vạt váy mỏng manh khẽ chạm vào đùi anh. Cô chìa ra một tờ giấy khen và bài kiểm tra điểm 10 tuyệt đối.

"Anh nói nếu kỳ này em đứng nhất khối, anh sẽ đưa em đi ăn lẩu, còn cho em uống trà sữa nhiều trân châu nữa."

Phó Cận nhìn con số 10 đỏ chót, rồi lại nhìn khuôn mặt đang rạng rỡ vì đắc ý của cô. Anh hừ lạnh, vứt cái cờ lê sang một bên làm "keng" một tiếng khô khốc trên sàn xi măng.

"Mẹ kiếp, học cho lắm vào rồi lại chỉ biết đòi trà sữa. Đúng là nợ đời mà."

Anh đứng dậy, đi thẳng vào phía trong gara. Lâm Miên giống như một cái đuôi nhỏ, lon ton chạy theo sau anh.

Phó Cận vào nhà tắm dội nước ào ào lên người cho sạch dầu mỡ, chỉ quấn độc một cái khăn tắm ngang hông đi ra. Thấy Lâm Miên vẫn đứng đó, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào những vết sẹo và hình xăm trên ngực mình, anh mắng:

"Nhìn cái gì? Chưa thấy đàn ông bao giờ à? Đi ra ngoài chờ, năm phút nữa không xong tôi cho ở nhà."

Lâm Miên bĩu môi, quay lưng đi ra ngoài nhưng khóe môi lại khẽ cong lên. Cô biết Phó Cận là người thế nào. Anh có thể chửi thề với cả thế giới, có thể đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán ngoài kia, nhưng với cô, anh chưa bao giờ để cô phải chịu thiệt thòi nửa phân.

Phó Cận mặc đại một chiếc áo phông đen, dắt chiếc phân khối lớn hầm hố ra cửa. Anh nhấc bổng Lâm Miên lên, đặt cô ngồi vững trên yên sau rồi ném cái mũ bảo hiểm to đùng lên đầu cô.

"Ôm chặt vào. Ngã ra đấy tôi không nhặt xác đâu."

Lâm Miên ngoan ngoãn vòng tay qua eo anh. Qua lớp áo phông mỏng, cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh và nhịp tim mạnh mẽ của một người đàn ông trưởng thành. Cô áp sát mặt vào tấm lưng rộng lớn, mỉm cười nói:

"Anh Cận, anh là tốt nhất."

"Câm mồm. Phiền chết đi được."

Phó Cận rồ ga, chiếc xe lao vút đi trong ánh hoàng hôn rực rỡ của thành phố C, để lại tiếng gió rít bên tai và nhịp tim loạn nhịp của cả hai.