Quán trà sữa nằm ở đầu phố đông đúc. Sự xuất hiện của Phó Cận luôn thu hút những ánh nhìn e dè. Một gã đàn ông đầy sát khí, đi bên cạnh một cô bé trông như thiên sứ, sự đối lập này khiến người ta không khỏi tò mò.
Phó Cận đứng ở quầy thu ngân, mặt lạnh như tiền, lấy trong túi quần ra vài tờ tiền lẻ hơi nhăn nhúm.
"Một trà sữa nướng, gấp đôi trân châu đen, thêm kem cheese. Ít đá."
Anh gọi món vanh vách mà không cần nhìn thực đơn. Lâm Miên đứng bên cạnh, tay vân vê gấu áo anh, đôi mắt cong thành hình bán nguyệt. Cô biết anh luôn ghi nhớ mọi sở thích nhỏ nhặt nhất của mình, dù anh luôn miệng nói là "phiền phức".
Sau khi mua trà sữa, anh dắt cô vào một tiệm mì nhỏ có máy lạnh.
"Ăn cho hết chỗ này. Nhìn em gầy như con mắm ấy, ra ngoài người ta lại bảo tôi ngược đãi em." Anh đẩy bát mì bò đầy ắp thịt về phía cô.
Lâm Miên cầm đũa, gắp một miếng thịt bò bỏ vào bát anh: "Anh cũng ăn đi. Anh làm việc vất vả mà."
"Tôi không cần. Ăn nhanh đi rồi về học bài."
Phó Cận lấy một bao thuốc lá ra, định châm lửa nhưng liếc nhìn thấy Lâm Miên khẽ nhăn mũi, anh lại tặc lưỡi vứt bao thuốc xuống bàn. Anh ghét sự ràng buộc, ghét phải chiều ý ai đó, nhưng trước mặt Lâm Miên, mọi quy tắc của anh đều trở nên vô dụng.
Lâm Miên vừa ăn vừa kể chuyện ở trường. Cô kể về những bài toán khó, kể về việc cậu bạn cùng lớp lén nhét thư tình vào ngăn bàn mình.
Đang kể, cô thấy không khí đột ngột lạnh xuống. Phó Cận đang cầm cốc nước lọc, nghe đến "thư tình", đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm.
"Thư đâu?" Anh hỏi, giọng trầm xuống thấy rõ.
"Em vứt vào thùng rác rồi. Em nói với bạn đó là em có người nuôi rồi, người đó rất dữ dằn, sẽ đánh gãy chân bạn đó nếu còn làm phiền em." Lâm Miên thản nhiên nói, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch.
Phó Cận hừ lạnh một tiếng, tâm trạng có vẻ tốt lên đôi chút: "Ngoan đấy. Nứt mắt ra đã yêu đương cái gì. Đợi em thi đậu đại học rồi tính."
"Đậu đại học xong là em có thể yêu đương ạ?" Lâm Miên nghiêng đầu hỏi, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
Phó Cận khựng lại. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc một ngày nào đó sẽ có một thằng nhóc khác đứng ở vị trí của mình, đưa cô đi ăn, che ô cho cô, và ôm lấy vòng eo mảnh khảnh kia. Nghĩ đến đó thôi, lồng ngực anh đã nhói lên một cơn giận không tên.
"Yêu cái con khỉ. Ăn nhanh đi!"
Lâm Miên cúi đầu giấu đi nụ cười. Cô biết anh đang ghen, cái kiểu ghen của một người đàn ông luôn coi cô là sở hữu độc quyền nhưng lại không dám thừa nhận.
Phó Cận không phải anh trai ruột của cô. Mười năm trước, khi gia đình cô gặp biến cố, bố mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn, họ hàng thì đùn đẩy trách nhiệm. Chính bố của Phó Cận – một người thợ sửa xe thô lỗ nhưng lương thiện – đã đưa cô về nuôi. Sau khi ông mất, Phó Cận tiếp quản gara và tiếp quản luôn cả "cục nợ" là cô.
Anh lớn hơn cô 5 tuổi. Anh là bầu trời, là chỗ dựa, và là người duy nhất trên đời này khiến cô cảm thấy mình được yêu thương. Nhưng cô không muốn chỉ là "em gái". Cô muốn nhiều hơn thế.