Làm việc quá sức trong thời gian dài cuối cùng cũng khiến cơ thể của Phó Cận biểu tình. Một buổi sáng, anh định bật dậy đi làm như thường lệ nhưng cả người nặng trĩu, đầu óc quay cuồng. Anh ngã xuống giường, hơi thở nóng hổi.
Lâm Miên giật mình tỉnh dậy, sờ lên trán anh thì hốt hoảng: "Anh Cận! Anh sốt cao quá!"
Phó Cận mê man, môi khô khốc: "Không sao... tôi nghỉ một lát là hết... Tiệm hôm nay có khách đặt lịch..."
"Nghỉ cái gì mà nghỉ! Anh nằm yên đó cho em!" Lâm Miên lần đầu tiên lớn tiếng với anh. Cô chạy đi lấy khăn ấm, thuốc hạ sốt và bắt đầu nấu cháo.
Cả ngày hôm đó, Lâm Miên túc trực bên cạnh giường anh. Cô lau người cho anh, ép anh uống từng thìa cháo nhỏ. Nhìn gã đàn ông vốn dĩ mạnh mẽ, luôn che chở cho mình nay lại nằm yếu ớt thế này, Lâm Miên thấy lòng mình thắt lại. Cô nhận ra rằng, dù cô có bướng bỉnh, có "trà xanh" đến đâu, thì mục đích cuối cùng cũng chỉ là muốn người đàn ông này được bình an và hạnh phúc.
Trong cơn sốt, Phó Cận nắm chặt lấy tay cô, miệng lẩm bẩm: "Đừng đi... Miên Miên... đừng bỏ tôi..."
Lâm Miên rưng rưng nước mắt, cô cúi xuống hôn lên bàn tay chai sạn của anh: "Em không đi đâu hết. Em ở đây với anh cả đời."
Đến chiều tối, cơn sốt mới bắt đầu hạ. Phó Cận mở mắt ra, thấy Lâm Miên đang gục đầu bên cạnh giường ngủ thiếp đi vì mệt. Ánh hoàng hôn hắt vào phòng, phủ lên người cô một lớp lụa vàng dịu nhẹ. Anh khẽ đưa tay vuốt tóc cô, cảm thấy mọi vất vả, mệt nhọc suốt thời gian qua đều xứng đáng.
Tuy nhiên, sự yên bình đó bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại. Là Tần Nhã gọi đến.
"Phó Cận, sao hôm nay anh không đến tiệm? Tôi chờ anh mãi. Nếu anh mệt, tôi có thể mang thuốc và đồ ăn qua nhà anh nhé?"
Phó Cận nhìn Lâm Miên đang ngủ say, anh lạnh lùng trả lời vào điện thoại: "Không cần. Người nhà tôi đã chăm sóc tôi rồi. Sau này có việc gì, cô cứ liên hệ với trợ lý của tôi ở tiệm. Đừng gọi vào số riêng này nữa."
Anh tắt máy và chặn luôn số của Tần Nhã. Anh biết hành động này có thể khiến anh mất đi một khách hàng lớn, thậm chí là bị cô ta gây khó dễ trong kinh doanh, nhưng so với sự bình yên của Lâm Miên, mọi thứ khác đều không quan trọng.
Lâm Miên khẽ cử động, cô tỉnh dậy và nhìn anh bằng đôi mắt ngái ngủ: "Anh tỉnh rồi à? Để em đi hâm lại cháo nhé."
"Không cần, lại đây với tôi một lát." Phó Cận kéo cô vào lòng, ôm thật chặt.
Trong căn phòng nhỏ tràn ngập mùi thuốc và mùi cháo thơm, họ cảm thấy mình đang được chữa lành, không phải bằng thuốc men, mà bằng chính tình yêu chân thành và sự hy sinh dành cho nhau. Nhưng ở ngoài kia, Tần Nhã không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, và sự nghiệp của Phó Cận sắp phải đối mặt với một cú sốc lớn từ những kẻ ghen ăn tức ở trong nghề.