Người phụ nữ đó tên là Tần Nhã, một tiểu thư nhà giàu có sở thích sưu tầm hình xăm nghệ thuật. Kể từ sau lần đó, Tần Nhã thường xuyên ghé thăm Studio của Phó Cận, lúc thì mang cà phê, lúc thì mang bánh ngọt, với lý do "muốn bàn thêm về hình xăm tiếp theo".
Lâm Miên vốn dĩ là người hiểu chuyện, nhưng khi thấy người phụ nữ khác cứ quanh quẩn bên cạnh người đàn ông của mình, cô không thể ngồi yên. Một buổi tối, khi Phó Cận vừa về đến nhà, Lâm Miên không ra đón anh như mọi khi mà ngồi im lìm trên ghế sofa, mắt dán vào tivi nhưng thực chất chẳng nhìn thấy gì.
"Sao thế? Nay không đói à? Tôi có mua trà sữa cho em này." Phó Cận đặt ly trà sữa lên bàn, định tiến lại gần hôn cô.
Lâm Miên né tránh, giọng lạnh nhạt: "Anh đi mà đưa cho chị Tần Nhã ấy. Chị ấy xinh đẹp lại giàu có, chắc anh thích chị ấy lắm nhỉ?"
Phó Cận khựng lại, rồi bật cười. Anh hiểu ra vấn đề. Hóa ra "bé ngoan" của anh đang ghen. Anh tiến lại gần, ép cô vào góc sofa, hai tay chống hai bên khóa chặt cô lại.
"Em nói cái gì cơ? Em bảo tôi thích ai?"
"Thì chị khách hàng VIP của anh đấy! Chị ấy cứ chạm vào tay anh, rồi còn nhìn anh như muốn nuốt chửng ấy. Anh cũng chẳng thèm né tránh." Lâm Miên ấm ức, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.
Phó Cận thở dài, dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt trên má cô: "Đồ ngốc. Cô ta là khách hàng, tôi là thợ xăm. Tôi chỉ quan tâm đến hình xăm trên người cô ta để lấy tiền về nuôi em thôi. Trong mắt tôi, ngoài em ra thì tất cả phụ nữ khác đều là những mẩu thịt di động, em hiểu không?"
"Thật không?" Lâm Miên nhìn anh, đôi mắt ướt át đầy nghi hoặc.
"Thật. Nếu em không tin, từ mai em cứ đến tiệm mà canh chừng tôi. Tiệm của tôi cũng là của em, em là bà chủ, muốn đuổi ai thì đuổi."
Lời khẳng định của Phó Cận khiến lòng Lâm Miên dịu lại, nhưng sự bướng bỉnh trong cô vẫn chưa tan biến hết. Cô đột nhiên kéo cổ áo anh xuống, cắn mạnh một cái vào vai anh, để lại một vết răng đỏ hằn sâu.
"Đây là dấu vết của em. Nếu chị ta còn dám động vào anh, em sẽ không để yên đâu!"
Phó Cận không thấy đau, ngược lại còn thấy vô cùng hưng phấn trước sự chiếm hữu của cô. Anh cúi xuống, hôn thật sâu vào môi cô, một nụ hôn nồng cháy đầy vị trà sữa và cả vị ngọt của sự hòa giải.
Nhưng đêm đó, khi Lâm Miên đã ngủ say, Phó Cận lại suy nghĩ. Tần Nhã không đơn giản chỉ là một khách hàng. Cô ta có mối quan hệ rộng và dường như đang muốn lôi kéo anh vào một hội nhóm xăm hình ngầm mà ở đó đầy rẫy những cám dỗ và nguy hiểm. Anh biết mình phải giữ khoảng cách, nhưng công việc kinh doanh đang ở giai đoạn đầu, anh không thể tùy tiện đắc tội với những người có thế lực như cô ta.