Sau khi đuổi khéo người bác ruột giàu có, không khí trong căn nhà nhỏ dường như nhẹ nhõm hẳn đi, nhưng áp lực kinh tế lại đè nặng lên vai Phó Cận. Để chuẩn bị cho việc khai trương Studio xăm ở phố trung tâm, anh đã phải làm việc đến quên ăn quên ngủ. Ban ngày anh vẫn sửa xe ở gara cũ, ban đêm lại hì hục trang trí cửa tiệm mới, tự tay sơn từng mảng tường, lắp từng chiếc đèn led.
Lâm Miên nhìn anh gầy đi trông thấy, lòng không khỏi xót xa. Cô bắt đầu học cách nấu những món ăn bổ dưỡng hơn, dù đôi khi vẫn làm cháy khét hoặc nêm nếm quá tay.
"Anh Cận, ăn bát canh này đi. Em ninh xương suốt ba tiếng đấy." Lâm Miên bưng bát canh nóng hổi ra bàn, đôi mắt long lanh chờ đợi sự khen ngợi.
Phó Cận vừa đi làm về, mồ hôi nhễ nhại, anh nhìn bát canh có phần "hơi đục" của cô, khẽ cười rồi bưng lên húp cạn. "Ngon lắm. Miên Miên nhà mình sắp thành đầu bếp rồi."
Anh kéo cô ngồi xuống đùi mình, vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh. "Đợi thêm chút nữa thôi, tiệm mới khai trương, tôi sẽ không để em phải chịu khổ nữa. Em cứ việc học cho giỏi, chuyện tiền nong cứ để tôi lo."
Lâm Miên vòng tay ôm cổ anh, áp mặt vào bờ vai vững chãi: "Em không thấy khổ. Chỉ cần được ở bên anh, ăn cơm trắng với muối em cũng thấy ngon. Nhưng anh phải hứa, dù bận thế nào cũng phải giữ gìn sức khỏe. Nếu anh ngã xuống, em biết dựa vào ai?"
Phó Cận siết chặt vòng tay, cảm nhận hơi ấm từ cô gái nhỏ. Anh biết mình đang sở hữu một báu vật vô giá, và đó chính là động lực lớn nhất để anh vươn lên.
Thế nhưng, cuộc sống vốn chẳng bao giờ bằng phẳng. Tiệm xăm mới của Phó Cận mang tên "Wild" (Hoang Dại) cuối cùng cũng khai trương. Với tay nghề điêu luyện và phong cách xăm tả thực độc đáo, Studio nhanh chóng thu hút được một lượng khách hàng ổn định, trong đó có cả những vị khách giàu có ở khu phố sầm uất.
Một chiều nọ, khi Lâm Miên vừa tan học và ghé qua tiệm để mang cơm cho anh, cô thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ ngay trước cửa. Bước vào trong, cô khựng lại khi thấy một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc sành điệu đang ngồi sát cạnh Phó Cận, bàn tay cô ta đặt lên cánh tay đầy hình xăm của anh, miệng cười nói rôm rả.
"Anh Cận, hình xăm này anh đi nét tinh tế quá. Em thực sự rất ưng ý."
Phó Cận vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, nhưng vì đang làm việc nên anh không đẩy tay khách hàng ra. Anh chỉ tập trung vào mũi kim, thỉnh thoảng ừ hử vài tiếng.
Lâm Miên đứng ở cửa, cảm giác chua xót dâng lên trong lòng. Cô nhìn thấy mình trong chiếc váy đồng phục giản dị, đối lập hoàn toàn với vẻ lộng lẫy, kiêu kỳ của người phụ nữ kia. Một nỗi tự ti và ghen tuông không tên bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô.