Tối hôm đó, không khí trong nhà vô cùng căng thẳng. Lâm Chính đã lén tìm gặp Lâm Miên ở cổng trường và nói những lời tương tự.
Bữa tối chỉ có đĩa rau luộc và bát thịt kho, nhưng không ai động đũa. Lâm Miên nhìn Phó Cận, cô thấy anh ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, điếu thuốc trên tay đã cháy đến tận đầu ngón tay mà anh không hay biết.
"Anh Cận... ông ta tìm gặp anh rồi đúng không?" Lâm Miên khẽ hỏi.
Phó Cận giật mình, vội dập tắt điếu thuốc. Anh nhìn cô, giọng khàn đặc: "Miên Miên, ông ta nói sẽ đưa em đi du học, sẽ cho em cuộc sống của một tiểu thư. Em... em có muốn đi không?"
Lâm Miên sững sờ. Cô không ngờ người đàn ông luôn chiếm hữu mình, luôn ghen tuông điên cuồng mỗi khi cô ở gần người khác, nay lại hỏi cô câu đó.
"Anh muốn em đi à?" Cô hỏi lại, giọng run rẩy.
Phó Cận quay mặt đi, không dám nhìn vào đôi mắt đang ngấn lệ của cô. "Tôi chỉ muốn em được tốt nhất. Ở đây với tôi, em sẽ phải chịu điều tiếng, phải sống trong cái gara nóng nực này. Tôi sợ mình đang làm lãng phí đời em."
"Phó Cận! Anh là đồ tồi!" Lâm Miên hét lên, cô lao đến đấm mạnh vào ngực anh. "Anh nói anh yêu em, anh nói anh sẽ nuôi em cả đời, vậy mà giờ anh lại muốn đẩy em cho người khác sao? Em không cần làm tiểu thư, em không cần đi du học! Em chỉ cần anh thôi!"
Phó Cận chụp lấy hai tay cô, ép cô vào lòng. Anh ôm cô thật chặt, như muốn khảm cô vào máu thịt mình.
"Tôi xin lỗi... tôi là một thằng hèn. Tôi sợ mình không giữ nổi em."
"Anh không hèn! Người hèn là kẻ mười năm trước bỏ rơi em!" Lâm Miên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kiên định. "Em sẽ không đi đâu hết. Nếu anh dám đuổi em đi, em sẽ chết cho anh xem!"
Phó Cận nhìn đóa nhài trắng trong lòng mình, cảm nhận được sự quyết liệt của cô. Anh hiểu rằng, cô gái nhỏ này đã không còn là đứa trẻ cần anh bảo bọc nữa, mà cô đã là một phần linh hồn của anh.
"Được, không đi. Ai đến đòi người cũng không cho." Phó Cận hôn lên trán cô, một nụ hôn thề nguyện. "Nhưng Miên Miên, em phải hứa với tôi, dù sau này có chuyện gì xảy ra, em cũng không được hối hận vì đã chọn một gã như tôi."
"Em hứa."
Sáng hôm sau, Lâm Chính lại đến gara với xấp giấy tờ và một số tiền lớn, định dùng vật chất để uy hiếp Phó Cận. Nhưng lần này, người đối diện với ông ta không phải là Phó Cận cục súc, mà là một Lâm Miên lạnh lùng.
Cô xé nát tờ chi phiếu trước mặt ông ta: "Mười năm trước các người đã bán đứng tình thâm. Mười năm sau, các người không đủ tư cách để mua lại tôi. Đừng bao giờ xuất hiện ở đây nữa, nếu không tôi sẽ kiện ông vì tội quấy rối."
Lâm Chính tức tối bỏ đi, nhưng trước khi đi không quên để lại một câu: "Được, để xem tình yêu của hai đứa bay trụ được bao lâu giữa cái nghèo và miệng đời!"
Phó Cận đứng sau lưng Lâm Miên, anh mỉm cười, một nụ cười đầy tự hào nhưng cũng đầy lo toan. Anh biết, để giữ được lời hứa này, anh phải nỗ lực gấp mười, gấp trăm lần trước đây. Cuộc chiến thực sự với cuộc đời bây giờ mới chính thức bắt đầu.