MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 11: Sự phản kháng của đóa nhài

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 11: Sự phản kháng của đóa nhài

542 từ · ~3 phút đọc

Lâm Miên tuy vẻ ngoài ngoan ngoãn, nhưng bên trong lại có một sự bướng bỉnh và kiên cường mà Phó Cận không ngờ tới. Sau một đêm khóc cạn nước mắt, cô quyết định không trốn tránh nữa.

Ngày hôm sau, cô vẫn đến trường, vẫn ngẩng cao đầu bước đi. Khi nghe thấy một nhóm nữ sinh trong nhà vệ sinh đang thì thầm về "mối quan hệ bất chính" của mình, Lâm Miên không hề bỏ chạy. Cô bước thẳng đến trước mặt họ, ánh mắt lạnh lùng:

"Các cậu rảnh rỗi quá thì đi làm bài tập đi. Nếu còn để tôi nghe thấy ai nói xấu anh Cận một câu nào nữa, tôi sẽ báo lên ban giám hiệu về hành vi bạo lực ngôn từ và bôi nhọ danh dự người khác đấy."

Đám nữ sinh kia sững sờ, không ngờ "con mèo nhỏ" hằng ngày lại có thể nhe nanh múa vuốt như vậy.

Trong khi đó, Phó Cận cũng bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Anh gom góp toàn bộ số tiền tiết kiệm bao năm qua, cộng thêm việc bán đi một số linh kiện xe quý hiếm để thuê một mặt bằng nhỏ nhưng sang trọng hơn ở phố trung tâm. Anh muốn biến gara cũ kỹ này thành một "Studio Xăm Nghệ Thuật" thực thụ. Anh muốn chứng minh cho mọi người thấy, anh không phải là một gã thợ xăm vỉa hè, mà là một nghệ sĩ có thể nuôi sống người mình yêu một cách đàng hoàng.

Tuy nhiên, khó khăn ập đến khi một người đàn ông lạ mặt xuất hiện tại gara. Ông ta mặc vest đen, đi xe sang, trông vô cùng lịch lãm nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tính toán. Đó là Lâm Chính, bác ruột của Lâm Miên, người mười năm trước đã lạnh lùng bỏ mặc cô khi gia đình cô gặp nạn.

"Cậu là người đã nuôi con bé Miên suốt mười năm qua?" Lâm Chính nhìn quanh gara đầy dầu mỡ với vẻ khinh khỉnh. "Tôi đến để đón nó về. Gia đình chúng tôi giờ đã khá giả, không thể để nó sống ở nơi bẩn thỉu này với một người như cậu được."

Phó Cận nghe vậy, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Anh cầm lấy cái búa, giọng trầm xuống đầy đe dọa: "Mười năm trước ông ở đâu? Lúc nó khóc vì đói, vì sợ, ông ở đâu? Giờ thấy nó xinh đẹp, học giỏi thì muốn đến nhận người à? Cút!"

"Cậu đừng có ngoan cố. Cậu có biết mình đang cản trở tương lai của nó không? Ở đây nó chỉ là một đứa con của thợ sửa xe. Về với tôi, nó sẽ là tiểu thư, sẽ được đi du học."

Câu nói "đi du học" làm Phó Cận khựng lại. Anh yêu cô, chiếm hữu cô, nhưng anh cũng luôn mong cô có những thứ tốt nhất. Anh nhìn lại chính mình, rồi nhìn lại người đàn ông đầy vẻ thượng lưu kia, lòng anh chợt dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Liệu tình yêu của anh có đủ để bù đắp cho một tương lai huy hoàng mà cô xứng đáng được nhận?