MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 10: Miệng lưỡi thế gian

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 10: Miệng lưỡi thế gian

540 từ · ~3 phút đọc

Sự việc ở trường hôm đó giống như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Không lâu sau, những lời xì xào bàn tán về Lâm Miên và người "anh trai" không cùng huyết thống bắt đầu lan rộng từ cổng trường về tận khu phố lao động.

Sáng thứ Hai, Lâm Miên bước vào lớp với cảm giác nặng nề. Những ánh mắt vốn dĩ ngưỡng mộ nay trở nên dò xét, đầy vẻ chế giễu. Ngay cả những người bạn thường ngày vẫn hay mượn vở cô cũng cố tình tránh né. Bà Lý "loa phường" đã không uổng công đi rêu rao rằng thấy hai người "ôm ấp, hôn hít" trong đêm mưa, biến một câu chuyện tình cảm thành một điều gì đó nhơ nhuốc dưới mắt những kẻ thích soi mói.

Phó Cận đứng ở gara, tay cầm điếu thuốc nhưng mãi không châm lửa. Anh nhìn thấy những ánh mắt liếc xéo của mấy bà hàng xóm khi họ đi ngang qua tiệm. Họ không dám nói thẳng vào mặt anh vì sợ vẻ hung dữ, nhưng họ lại trút hết lên đầu Lâm Miên.

"Đại ca, hay để em sang dằn mặt mấy mụ già đó?" A Cường tức tối đập mạnh cái mỏ lết xuống bàn.

"Câm mồm." Phó Cận rít một hơi thuốc sâu, đôi mắt nheo lại đầy mệt mỏi. "Càng làm to chuyện, con bé càng khổ. Mẹ kiếp, thế giới này sao cứ thích dồn người ta vào đường cùng thế nhỉ?"

Buổi chiều, khi Phó Cận đến đón Lâm Miên, anh không thấy cô đứng ở cổng trường như mọi khi. Anh lo lắng chạy vào trong, tìm thấy cô đang ngồi một mình ở dãy ghế đá sau sân bóng. Vai cô run lên từng hồi, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.

"Lâm Miên!" Anh lao đến, nhấc bổng cô dậy. "Ai bắt nạt em? Thằng nhóc hôm trước à? Hay là giáo viên?"

Lâm Miên ôm chầm lấy cổ anh, òa khóc nức nở: "Anh Cận... họ bảo em là đồ không biết xấu hổ... họ bảo anh là kẻ biến thái. Em không quan tâm họ nói em thế nào, nhưng họ không được nói anh như vậy!"

Tim Phó Cận như bị ai bóp nghẹt. Anh ôm chặt lấy cô gái nhỏ, bàn tay chai sạn xoa nhẹ lên mái tóc cô. "Ngoan, đừng khóc. Tôi không sao, chỉ cần em tin tôi là được. Miệng lưỡi thế gian là thứ rẻ tiền nhất, đừng để nó làm đau em."

Anh bế cô ra xe, đặt cô ngồi phía trước mình thay vì phía sau, bao bọc cô trong vòng tay rộng lớn như muốn chắn hết mọi ánh nhìn ác ý. Trên đường về, anh ghé vào tiệm bánh ngọt, mua cho cô chiếc bánh kem dâu tây mà cô thích nhất.

"Ăn đi. Ăn xong rồi về ngủ một giấc. Mọi chuyện để tôi lo."

Nhìn cô gái nhỏ vừa nức nở vừa ăn bánh, Phó Cận biết mình không thể cứ đứng yên nhìn cô bị sỉ nhục. Anh bắt đầu đưa ra một quyết định táo bạo. Anh sẽ công khai bảo vệ cô theo cách của một người đàn ông, chứ không phải một người anh trai hờ.