MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 9: Sự dịu dàng sau cơn bão

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 9: Sự dịu dàng sau cơn bão

528 từ · ~3 phút đọc

Về đến nhà, Phó Cận không mắng mỏ, cũng không đập phá. Anh chỉ im lặng ngồi ở bậc thềm gara, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Khói thuốc mờ ảo che khuất gương mặt anh, khiến anh trông cô độc đến đáng thương.

Lâm Miên đứng ở cửa, lòng thắt lại. Cô biết anh đang tự ti, anh đang đau lòng vì những lời nói của Tưởng Văn. Cô đi đến, ngồi xuống bên cạnh anh, tựa đầu lên vai anh.

"Anh Cận, đừng nghe họ nói bậy. Trong lòng em, anh là người giỏi nhất."

Phó Cận cười nhạt, gạt tàn thuốc: "Nó nói đúng đấy. Tôi chỉ là một gã thợ xăm, một kẻ đầu đường xó chợ. Em ở bên tôi chỉ có thiệt thòi."

"Em không thấy thiệt thòi!" Lâm Miên đứng bật dậy, đối diện với anh. "Anh nuôi em từ khi em không còn ai trên đời. Anh làm việc đến chảy máu tay để em có quần áo mới, có sách vở đẹp. Anh nghĩ em là loại người tham phú phụ bần sao?"

Phó Cận ngước nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự mâu thuẫn. Anh vươn tay kéo cô vào lòng, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

"Miên Miên, tôi chỉ sợ mình không đủ tốt để giữ em lại. Tôi sợ một ngày nào đó em sẽ hối hận."

"Em sẽ không hối hận. Chỉ cần anh đừng bao giờ buông tay em trước."

Đêm đó, họ không nhắc lại chuyện ở trường nữa. Phó Cận bế cô lên phòng, anh chăm sóc cô từng chút một, từ việc sấy tóc đến việc bôi thuốc cho vết xước nhỏ trên chân cô lúc chiều. Sự dịu dàng của anh khiến Lâm Miên cảm thấy mình như một nàng công chúa được bảo vệ trong một tòa lâu đài bằng sắt đá.

Nhưng trong bóng tối, khi Lâm Miên đã ngủ say, Phó Cận vẫn trằn trọc. Anh biết mình phải thay đổi. Anh không thể cứ mãi là một gã thợ sửa xe bấp bênh. Anh bắt đầu lên kế hoạch mở một cửa hiệu xăm nghệ thuật chuyên nghiệp ở trung tâm thành phố, nơi anh có thể phô diễn tài năng thực sự của mình và kiếm được nhiều tiền hơn để lo cho tương lai của hai người.

Anh nhìn ngắm gương mặt ngây thơ của cô, tự hứa với lòng mình: Đợi tôi, Miên Miên. Tôi sẽ cho em một danh phận đàng hoàng, để không ai có thể khinh miệt tình yêu của chúng ta.

Sáng hôm sau, Phó Cận dậy sớm hơn thường lệ. Anh không đi làm ngay mà ngồi vào bàn, bắt đầu phác thảo những mẫu xăm đầu tiên cho cửa hiệu mới. Đó là hình ảnh một đóa nhài trắng quấn quýt quanh một thanh kiếm sắc lạnh - biểu tượng cho tình yêu của hai người.

Sự cứu rỗi và chữa lành bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất. Nhưng sóng gió phía trước vẫn còn rất lớn, khi bà Lý bắt đầu đi rêu rao về "mối quan hệ không bình thường" của hai người khắp cả khu phố...