Thế nhưng, bình yên không kéo dài được lâu. Mối quan hệ của họ bắt đầu bị dòm ngó.
Trong khu phố nơi Phó Cận sống, có một bà cô tên là Lý - một người nổi tiếng là "loa phóng thanh" của phường. Bà ta luôn tỏ ra khó chịu với vẻ ngoài phong trần của Phó Cận và sự ngoan ngoãn của Lâm Miên. Chiều hôm đó, khi Phó Cận đang loay hoay với chiếc xe khách gửi, bà Lý đi ngang qua, cố tình nói to:
"Này cậu Cận, con bé Miên cũng lớn rồi, cậu nuôi nó mãi thế này cũng không tiện. Hôm nọ tôi thấy nó đứng nói chuyện với cậu nam sinh nào đó trông khá giả lắm, hay là gả nó đi cho rảnh nợ?"
Phó Cận dừng tay, ánh mắt anh sắc lẹm nhìn bà Lý khiến bà ta rùng mình.
"Bà Lý, chuyện nhà tôi không cần bà lo. Miên Miên có ở với tôi cả đời thì tôi cũng nuôi được."
"Ấy, sao lại nói thế? Cậu với nó không phải anh em ruột, người ngoài nhìn vào người ta lại bảo..."
"Bảo cái gì?" Phó Cận bước tới một bước, thân hình cao lớn đổ bóng xuống người bà ta. "Ai nói gì tôi không quan tâm, nhưng nếu để tôi nghe thấy ai bôi xấu con bé, tôi sẽ không để yên đâu."
Bà Lý hậm hực bỏ đi, nhưng trong lòng bắt đầu nảy sinh những nghi ngờ ác ý.
Trong khi đó, ở trường, Lâm Miên cũng gặp rắc rối. Tưởng Văn đột ngột gọi cô ra sau thư viện vào giờ ra chơi.
"Lâm Miên, tớ nghe nói người đàn ông đưa đón cậu mỗi ngày... anh ta không phải anh trai cậu đúng không?" Tưởng Văn ngập ngừng, vẻ mặt đầy lo lắng. "Mọi người trong lớp đang xầm xì về việc cậu sống chung với một gã xăm trổ. Tớ không muốn cậu bị ảnh hưởng."
Lâm Miên nhìn Tưởng Văn, nụ cười trên môi cô biến mất. Cô cảm thấy một sự xúc phạm vô hình đối với người đàn ông đã nuôi nấng mình.
"Anh ấy là người thân nhất của tớ. Anh ấy thế nào không liên quan đến mọi người."
"Nhưng cậu là học sinh giỏi nhất khối, cậu có thể đi rất xa. Ở bên cạnh một người như thế chỉ làm cậu chững lại thôi!" Tưởng Văn đột ngột nắm lấy vai cô.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên. Phó Cận chẳng biết đã đứng ở đó từ lúc nào, trên tay anh là chiếc mũ bảo hiểm, đôi mắt đầy tơ máu vì giận dữ. Anh đến sớm để đón cô vì sợ trời mưa, nào ngờ lại chứng kiến cảnh này.
Anh không nói một lời, tiến đến gạt tay Tưởng Văn ra một cách thô bạo.
"Anh Cận!" Lâm Miên hốt hoảng.
Phó Cận không nhìn cô, anh túm lấy cổ áo Tưởng Văn, giọng thấp lè tè: "Tôi đã cảnh cáo cậu một lần rồi đúng không? Đừng có dùng cái bộ dạng đạo đức giả đó mà nói chuyện với cô ấy."
"Anh... anh định làm gì? Đây là trường học!" Tưởng Văn lắp bắp.
Lâm Miên sợ Phó Cận sẽ gây họa, cô lao vào ôm chặt lấy cánh tay anh: "Anh Cận, bỏ ra đi! Chúng ta về thôi, em xin anh!"
Phó Cận nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt Lâm Miên, anh nghiến răng, buông cổ áo Tưởng Văn ra. Anh kéo mạnh cô đi ra phía cổng trường, mặc kệ những ánh mắt tò mò của bạn bè và thầy cô xung quanh.
Lần này, cơn giận của Phó Cận không giống những lần trước. Nó lặng lẽ và lạnh lùng hơn nhiều.