MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 7: Vị ngọt cấm kỵ

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 7: Vị ngọt cấm kỵ

579 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe cửa sổ của căn phòng lửng, chiếu thẳng lên khuôn mặt còn vương chút mệt mỏi của Lâm Miên. Cô cựa mình, cảm nhận được một cánh tay săn chắc đang siết chặt lấy eo mình. Hơi ấm từ cơ thể người đàn ông phía sau khiến cô có chút ngỡ ngàng, rồi tim cô đập thình thịch khi ký ức về nụ hôn nồng cháy đêm qua ùa về.

Phó Cận đã tỉnh từ lâu, nhưng anh không nỡ rời đi. Anh chống tay nhìn ngắm cô gái nhỏ trong lòng. Đôi môi cô hơi sưng vì nụ hôn thô bạo của anh, những lọn tóc rối xõa trên gối tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ kỳ. Anh khẽ thở dài, bàn tay thô ráp vuốt ve làn da mịn màng trên cánh tay cô.

"Tỉnh rồi à? Còn mệt không?" Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ cưng chiều mà trước đây anh luôn cố giấu.

Lâm Miên không trả lời, cô xoay người lại, vùi mặt vào ngực anh, giọng lý nhí: "Anh Cận, tối qua... anh nói là thật chứ?"

Phó Cận siết chặt vòng tay, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô: "Tôi nói gì mà không thật? Từ giờ, em là của tôi. Không phải em gái, mà là người phụ nữ của Phó Cận. Nhưng Miên Miên này, con đường này sẽ khó khăn đấy. Em có sợ không?"

Lâm Miên ngước mắt nhìn anh, đôi mắt trong veo đầy kiên định: "Chỉ cần anh không đuổi em đi, em cái gì cũng không sợ."

Phó Cận cười khổ. Anh biết mình ích kỷ. Anh là một gã thợ xăm, thợ sửa xe, tương lai mịt mù, còn cô là một học sinh ưu tú với tương lai rộng mở phía trước. Nhưng bản năng chiếm hữu của một gã đàn ông lăn lộn ngoài xã hội không cho phép anh buông tay.

Anh bật dậy, kéo cô ra khỏi giường: "Thôi, dậy ăn sáng rồi đi học. Muộn rồi."

Bữa sáng hôm đó không còn những lời mắng mỏ gắt gỏng. Phó Cận tự tay bóc trứng cho cô, ánh mắt anh nhìn cô tình tứ đến mức Lâm Miên phải đỏ mặt cúi đầu. Nhưng ngay khi bước ra khỏi cửa gara, Phó Cận lại trở về vẻ mặt lạnh lùng thường ngày. Anh biết, ở khu phố lao động nhiều chuyện này, nếu để người ta biết mối quan hệ của họ đã thay đổi, Lâm Miên sẽ là người chịu điều tiếng đầu tiên.

Khi dừng xe trước cổng trường, anh không gọi cô là "nhóc con" nữa. Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo đồng phục cho cô, ghé sát tai thì thầm: "Tan học đứng đúng chỗ cũ, tôi đến đón. Đừng có đi với thằng ranh con nào khác, nghe chưa?"

Lâm Miên cười ngọt ngào, khẽ gật đầu rồi chạy biến vào sân trường. Phó Cận nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của cô, nụ cười trên môi chợt tắt. Anh nhìn thấy Tưởng Văn đang đứng ở phía xa, ánh mắt cậu nam sinh kia nhìn Lâm Miên đầy vẻ quan tâm.

Phó Cận rồ ga, tiếng động cơ gầm rú như một lời cảnh cáo. Anh biết mình phải làm việc chăm chỉ hơn nữa, phải kiếm thật nhiều tiền để có thể đàng hoàng đứng bên cạnh cô, bảo vệ cô khỏi những ánh nhìn phán xét của thế gian.