MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 6: Sự trừng phạt ngọt ngào

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 6: Sự trừng phạt ngọt ngào

651 từ · ~4 phút đọc

Sau trận cãi vã nảy lửa, không khí trong gara trở nên đóng băng. Lâm Miên nhốt mình trong phòng, không ăn tối, cũng không xuống nhà. Phó Cận ngồi dưới xưởng xăm, ánh đèn dầu hắt hiu trên những hình xăm dang dở. Anh uống hết lon bia này đến lon bia khác, nhưng cơn giận và nỗi xót xa trong lòng vẫn không nguôi.

Gần nửa đêm, anh nghe thấy tiếng động nhẹ trên tầng lửng. Với bản năng của một kẻ lăn lộn ngoài đường phố, anh bật dậy và đi lên lầu.

Lâm Miên đang đứng ở bếp, định lấy nước uống. Thấy anh, cô định quay đầu bỏ chạy nhưng Phó Cận đã nhanh tay giữ chặt eo cô, ép cô vào bàn bếp.

"Buông em ra!" Lâm Miên vùng vẫy, nhưng sức của cô làm sao địch lại gã đàn ông quanh năm làm việc nặng.

"Giận dỗi đủ chưa? Không ăn cơm định làm ma đói để tôi phải đi chôn em à?" Anh hỏi, giọng đã dịu đi rất nhiều, mang theo chút mùi bia nồng đậm.

Lâm Miên quay mặt đi chỗ khác, nước mắt lại trào ra: "Anh lúc nào cũng chỉ biết mắng em. Anh ghét em thì cứ đuổi em đi, sao phải khổ sở nuôi em làm gì?"

Phó Cận nhìn bờ vai gầy đang run lên của cô, trái tim sắt đá của anh hoàn toàn tan chảy. Anh xoay người cô lại, dùng hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn ấy lên. "Đồ ngốc... tôi mà ghét em thì đã mặc kệ cho em chết đói từ mười năm trước rồi. Tôi là đang sợ..."

"Anh sợ gì?"

"Sợ em lớn rồi, đôi cánh cứng cáp rồi sẽ bay mất. Sợ em chê tôi là một thằng sửa xe dơ bẩn."

Lâm Miên nhìn sâu vào mắt anh, cô nhìn thấy trong đó không chỉ là sự giận dữ mà còn là một tình yêu sâu sắc, vụng về và đầy tự ti. Cô đột ngột kiễng chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, thoáng qua như chuồn chuồn đạp nước lên khóe môi anh.

Phó Cận cứng đờ người. Đầu não anh như nổ tung. Đây không phải là cái ôm của một cô em gái, đây là sự khẳng định của một người phụ nữ.

"Em không bao giờ chê anh. Em chỉ sợ anh không cần em thôi." Cô thì thầm.

Phó Cận hít một hơi thật sâu, bao nhiêu kìm nén suốt bao năm qua như vỡ đê. Anh cúi xuống, không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng nữa, mà là một nụ hôn mang tính chiếm đoạt, nồng nặc mùi vị của một người đàn ông trưởng thành. Anh hôn cô cuồng nhiệt, như muốn khảm cô vào tận xương tủy mình.

Lâm Miên hơi hoảng hốt, nhưng rồi cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, đáp trả lại một cách vụng về. Trong gian bếp nhỏ hẹp, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng mưa rơi lách tách ngoài hiên. Ranh giới cuối cùng đã bị phá bỏ, và cả hai đều biết, từ giây phút này, họ không còn là "anh trai, em gái" nữa.

"Nghe đây Lâm Miên." Phó Cận dứt ra khỏi nụ hôn, trán tựa vào trán cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. "Em đã chọn cách này, thì cả đời này đừng hòng rời khỏi tôi. Dù là thằng nhóc lúc chiều hay bất cứ ai, tôi cũng sẽ không để họ chạm vào em dù chỉ một sợi tóc."

Lâm Miên mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự thỏa mãn của một "đóa nhài trà xanh" đã đạt được mục đích: "Vậy anh phải nuôi em cho tốt đấy."

Đêm đó, Phó Cận không ngủ ở sofa nữa. Anh bế cô về giường, chỉ ôm cô ngủ, nhưng cái ôm ấy chặt đến mức khiến Lâm Miên thấy hơi đau, một nỗi đau đầy ngọt ngào.