MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 5: Thuốc lá

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 5: Thuốc lá

627 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều ở gara xe của Phó Cận hôm nay cực kỳ áp lực. Đám đàn em nhìn đại ca của mình vừa siết ốc vừa nghiến răng kèn kẹt thì đứa nào đứa nấy đều im thin thít, không dám ho he.

"Đại ca, có điếu thuốc không?" Một thằng em tên A cường run rẩy hỏi.

"Hút hút cái gì? Ra kia mà làm việc!" Phó Cận gầm lên.

Thực ra trong người anh đang bứt rứt khôn nguôi. Cả ngày nay hình ảnh đôi chân trắng nõn và ánh mắt hờn dỗi của Lâm Miên cứ ám ảnh anh. Anh biết mình quá lời, anh biết mình thô lỗ, nhưng anh sợ. Anh sợ nếu mình không ác miệng, anh sẽ không kìm lòng được mà nhào tới chiếm lấy đóa nhài trắng tinh khôi ấy.

5 giờ chiều, Phó Cận nhìn đồng hồ. Giờ này xe bus chắc cũng đã về đến đầu phố. Anh vứt cái dẻ lau xuống, dắt xe ra.

"Đại ca đi đâu đấy? Tối nay còn vụ xăm cho khách mà?"

"Hủy đi. Bảo họ mai quay lại."

Phó Cận phóng xe ra trạm xe bus gần nhà. Anh định bụng sẽ làm bộ như tình cờ đi ngang qua để đón cô. Nhưng khi xe vừa đến gần, cảnh tượng trước mắt khiến anh suýt chút nữa bóp nát tay ga.

Lâm Miên đang đứng dưới hiên trú mưa của trạm xe bus, bên cạnh cô là một cậu nhóc mặc đồng phục chỉnh tề. Cậu ta đang cầm một chiếc khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên má Lâm Miên. Mà Lâm Miên — cái đứa con gái vốn dĩ rất ghét người lạ chạm vào người — lại đứng yên, thậm chí còn hơi nghiêng đầu cười với cậu ta.

Máu nóng trong người Phó Cận bốc lên đến tận đỉnh đầu. Anh lao xe đến, phanh gấp tạo ra một tiếng rít chói tai ngay sát chân hai người.

"Lâm Miên! Lên xe!"

Giọng anh không chỉ là mắng, mà là ra lệnh. Tưởng Văn giật mình lùi lại, nhìn gã đàn ông đầy xăm trổ với ánh mắt e dè. Lâm Miên thì ngược lại, cô bình thản nhìn anh, giọng thản nhiên:

"Anh nói anh bận mà? Tưởng Văn nói sẽ đưa em về."

"Tôi bảo em lên xe. Đừng để tôi phải nói lần thứ ba." Ánh mắt Phó Cận đỏ ngầu, trông như một con thú dữ sẵn sàng vồ mồi.

Lâm Miên không nói gì thêm, cô lẳng lặng trèo lên xe. Tưởng Văn định gọi với theo nhưng cái nhìn tóe lửa của Phó Cận đã chặn đứng họng cậu ta.

Trên đường về, tốc độ của chiếc xe phân khối lớn khiến người đi đường phải dạt ra. Vừa về đến sân gara, Phó Cận xuống xe, lôi mạnh tay Lâm Miên đi thẳng lên tầng lửng. Anh đóng sầm cửa lại, dồn cô vào góc tường.

"Thằng đó là thằng nào? Hửm? Em giỏi lắm, mới nứt mắt ra đã biết cho trai sờ vào mặt rồi?"

Mùi thuốc lá và mùi xăng trên người anh bao vây lấy Lâm Miên. Cô không sợ, ngược lại còn nhìn thẳng vào mắt anh: "Chỉ là bạn học thôi. Anh ấy đối xử với em rất tốt, nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng, không bao giờ mắng em 'cút' hay bảo em 'phiền phức'."

"Em..." Phó Cận nghẹn họng. Cơn ghen tuông cộng với cảm giác tội lỗi khiến anh phát điên. Anh đấm mạnh vào bức tường ngay sát tai cô, khiến cô khẽ rùng mình.

"Lâm Miên, tôi nuôi em để em đi làm trò này à? Tôi nói cho em biết, chừng nào còn ở cái nhà này, em cấm được lé phé với mấy thằng ranh con đó. Nghe rõ chưa?"