MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Cỏ DạiChương 4: Ranh giới mong manh

Vị Ngọt Của Cỏ Dại

Chương 4: Ranh giới mong manh

607 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng sau đêm mưa, không khí thành phố C trở nên dễ chịu hơn một chút. Phó Cận thức dậy từ sớm trên chiếc sofa cũ kỹ. Tấm lưng trần của anh hằn lên những vết lò xo của đệm, nhưng anh chẳng buồn quan tâm. Việc đầu tiên anh làm sau khi mở mắt là liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ vẫn đang khép chặt của Lâm Miên.

Anh đứng dậy, vò mái tóc rối bù, đi vào bếp. Một gã đàn ông vốn dĩ chỉ biết cơm bụi và mì tôm như anh, từ ngày có Lâm Miên, trong tủ lạnh lúc nào cũng có trứng tươi và sữa. Phó Cận bật bếp, tiếng mỡ xèo xèo vang lên cùng mùi thơm của trứng ốp la. Anh vừa lật trứng vừa lầm bầm chửi thề vì bị dầu bắn vào tay, nhưng động tác lại vô cùng khéo léo để không làm cháy lòng đỏ — vì Lâm Miên chỉ thích ăn lòng đào.

"Anh Cận, chào buổi sáng."

Lâm Miên xuất hiện ở cửa bếp, mái tóc dài hơi rối xõa trên vai, cô mặc chiếc áo phông rộng thùng thình của Phó Cận làm váy ngủ, đôi chân trắng ngần lộ ra dưới ánh nắng ban mai.

Phó Cận khựng lại một giây, ánh mắt anh tối sầm khi nhìn thấy đôi chân ấy. Anh quay phắt đi, gằn giọng: "Về phòng mặc quần vào. Con gái con lứa kiểu gì thế hả?"

Lâm Miên bĩu môi, tiến lại gần định vòng tay ôm lấy eo anh như mọi khi, nhưng lần này Phó Cận né ra. Anh đặt đĩa trứng xuống bàn, lạnh lùng nói: "Ăn đi rồi tôi đưa đến trường. Hôm nay gara có việc, tôi không có thời gian dây dưa với em."

Sự xa cách đột ngột của anh khiến Lâm Miên cảm thấy hụt hẫng. Cô biết đêm qua mình đã đi quá giới hạn khi cố tình khiêu khích anh, nhưng cô không hối hận. Cô chỉ ghét cái cách anh cứ cố đẩy cô ra xa bằng cái danh nghĩa "anh trai".

Suốt dọc đường đến trường, cả hai không nói với nhau câu nào. Phó Cận phóng xe nhanh hơn bình thường, gió tạt mạnh vào mặt làm Lâm Miên phải siết chặt vòng tay quanh bụng anh. Khi dừng trước cổng trường trung học, Phó Cận không đợi cô xuống hẳn đã gạt chân chống.

"Chiều tôi bận, tự bắt xe bus về. Nghe chưa?"

"Em biết rồi." Lâm Miên tháo mũ bảo hiểm, đưa cho anh. Đôi mắt cô hơi đỏ lên vì gió, hoặc cũng có thể là vì uất ức.

Phó Cận nhìn cô một cái, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh rồ ga phóng đi, để lại một làn khói mỏng. Anh không biết rằng, ngay khi anh vừa đi khuất, một cậu nam sinh cao ráo, trông rất "sạch sẽ" đã tiến lại gần Lâm Miên.

"Lâm Miên, tớ có mua dư một phần sandwich cá ngừ, cậu ăn không?"

Đó là lớp trưởng lớp cô, Tưởng văn. Một kiểu con trai hoàn toàn trái ngược với Phó Cận — dịu dàng, tri thức và đầy hứa hẹn. Lâm Miên nhìn miếng sandwich, rồi nhìn theo hướng Phó Cận vừa đi. Một ý nghĩ bướng bỉnh lóe lên trong đầu cô.

"Cảm ơn cậu, Tưởng Văn. Tớ cũng đang đói."

Cô mỉm cười, một nụ cười mà Phó Cận hiếm khi được thấy khi cô ở trường. Cô muốn biết, nếu anh thấy cô ở bên cạnh người khác, cái miệng "mỏ hỗn" kia của anh sẽ còn nói ra được những lời đuổi xua nào nữa không.