MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Quyền LựcChương 1: Nữ Vương Băng Giá

Vị Ngọt Của Quyền Lực

Chương 1: Nữ Vương Băng Giá

1,009 từ · ~6 phút đọc

Trong giới ẩm thực cao cấp của thủ đô tài chính, cái tên Ôn Niệm Hy không khác gì một huyền thoại. Ở tuổi 26, nàng đã là Bếp trưởng điều hành của nhà hàng "Nghiên Vị", nơi mà mỗi món ăn đều được so sánh với một tác phẩm nghệ thuật đắt giá. Giới thượng lưu gọi nàng là "Nữ Vương Băng Giá" vì sự lạnh lùng và tập trung tuyệt đối vào công việc, cũng như vẻ đẹp sắc lạnh, khó gần.

Trong căn bếp inox sáng loáng, nhiệt độ có thể lên đến 40∘C khi các lò nướng hoạt động hết công suất, nhưng Niệm Hy vẫn đứng đó, mái tóc đen búi cao gọn gàng, khuôn mặt không chút biểu cảm. Đôi mắt phượng của nàng chăm chú quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng sở hữu một khứu giác thiên bẩm, giúp nàng phân biệt được hàng trăm loại gia vị khác nhau, nhưng cũng khiến nàng mắc kẹt trong nỗi ám ảnh về những mùi hương khó chịu và những ký ức đau buồn.

"Món súp vi cá mập phải được lọc ba lần! Lương Thần, sốt rượu nho cho món bò Wellington phải có độ chua thanh tao, đừng để bị gắt!" Giọng nàng dứt khoát, mang theo một sự uy quyền không ai dám cãi lời.

Đúng lúc Niệm Hy đang kiểm tra lại món tráng miệng cuối cùng, cánh cửa phòng bếp thoáng mở ra. Ngay lập tức, một làn hương mạnh mẽ, lạnh lẽo, và chiếm hữu xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm của nàng.

Đó là mùi hương của gỗ đàn hương cổ thụ, da thuộc cao cấp, và một chút hương bạch đậu khấu tinh tế. Một mùi hương tàn nhẫn và quyến rũ đến mức khiến Niệm Hy phải nhắm mắt lại, cảm thấy một cơn choáng váng và kích thích lạ lùng.

Gây nghiện.

"Ai... Ai đang ở ngoài đó?" Niệm Hy khẽ hỏi, giọng nàng khàn đi một chút.

"Là Lục Đình Kiêu, Tổng giám đốc Lăng Vân," Lương Thần, trợ lý bếp trưởng, đáp. "Hắn ta đã đặt phòng riêng VIP Cửu Long. Người đàn ông này... mang theo một loại áp lực không ai dám đối diện."

"Hắn ta gọi món gì?" Niệm Hy hỏi, cảm giác bồn chồn lạ lùng.

"Món Filet Mignon Rossini và yêu cầu Bếp trưởng phải đích thân phục vụ."

Niệm Hy nhíu mày. Yêu cầu Niệm Hy đích thân phục vụ rõ ràng không chỉ là vì món ăn.

"Tôi sẽ đi," Niệm Hy quyết định. Nàng cần phải đối diện với nguồn gốc của mùi hương cấm kỵ này.

Phòng VIP Cửu Long được thiết kế tối giản đến lạnh lẽo. Lục Đình Kiêu đang ngồi ở bàn chính. Ánh mắt đen thẳm của hắn ta lập tức khóa chặt lấy nàng khi nàng bước vào.

"Lục tổng, món Filet Mignon Rossini của ngài. Xin mời," Niệm Hy nói, giữ thái độ chuyên nghiệp hoàn hảo.

Lục Đình Kiêu không hề động đũa. Hắn ta ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn ta không hề quan tâm đến miếng thịt bò, mà chỉ định vị vào Niệm Hy.

"Ngồi xuống, Ôn Bếp trưởng," Lục Đình Kiêu ra lệnh, giọng hắn ta trầm thấp, không cho phép từ chối.

Niệm Hy tuân lệnh, cảm thấy bị xâm phạm không gian đến mức tối đa.

"Món ăn này," Lục Đình Kiêu cất lời, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào nàng. "Thiếu đi một chút nồng nhiệt. Vị béo của gan ngỗng quá nổi trội, lấn át cả hương vị mạnh mẽ của thịt bò. Nó giống như một người phụ nữ cố gắng che giấu sự khao khát của mình bằng lớp vỏ kiêu ngạo."

Niệm Hy cảm thấy trần trụi. Hắn ta đang bình phẩm về tâm hồn nàng, không phải về món ăn.

"Lục tổng, tôi nghĩ ngài đã nhầm lẫn. Tôi chỉ là đầu bếp, không phải là đối tượng để ngài bình phẩm về tính cách," Niệm Hy lạnh lùng đáp trả.

"Ta không nhầm, Ôn Bếp trưởng," Hắn ta chống cằm, nghiêng người về phía nàng. "Ta không chỉ mua món ăn của cô. Ta mua sự tò mò của ta về cô. Hương vị của cô, rất đặc biệt."

Hắn ta đưa tay ra, đột ngột chạm vào gò má nàng. Ngón tay hắn ta thô ráp nhưng ấm nóng.

"Hương cam thảo, một chút hoa nhài, và... vị ngọt của sự thuần khiết bị ẩn giấu," Lục Đình Kiêu thì thầm, như thể đang hít hà một loại nước hoa đắt giá. "Nó khiến ta... muốn nếm thử."

Niệm Hy giật lùi lại, đôi mắt nàng bừng lên sự giận dữ và sợ hãi. "Lục tổng, xin ngài tự trọng! Đây là nhà hàng của tôi!"

"Tự trọng?" Lục Đình Kiêu cười lớn. "Ôn Niệm Hy, ta không phải là một quý ông lịch thiệp. Ta là một thợ săn. Và ta đã quyết định, hương vị cấm kỵ của cô chính là thứ mà ta muốn chiếm hữu."

Hắn ta đưa ra một tập tài liệu. "Đây là hợp đồng. Ta đã mua lại toàn bộ cổ phần lớn nhất của công ty quản lý tòa nhà này. Từ giờ, ta là chủ nhà của cô, và nhà hàng của cô sẽ trở thành đối tác ẩm thực độc quyền của Tập đoàn Lăng Vân."

"Không thể nào!" Niệm Hy sững sờ. Hắn ta đã dùng quyền lực tuyệt đối để dồn nàng vào chân tường.

"Ký đi, Ôn Bếp trưởng," Lục Đình Kiêu nói, giọng hắn ta trầm xuống, đầy sức nặng của một lời hứa. "Ta sẽ cho cô vị ngọt của quyền lực mà không một người đàn ông nào khác có thể cho cô được. Đổi lại, cô phải phục vụ cơn thèm của ta, hàng ngày, cho đến khi ta hoàn toàn thỏa mãn."

Hắn ta buông tha cho nàng, nhưng ánh mắt hắn ta vẫn găm chặt vào nàng, như một lời tuyên bố chiếm hữu tuyệt đối. Niệm Hy biết, cuộc đời nàng, từ giờ phút này, đã hoàn toàn bị xâm chiếm bởi người đàn ông này.